Cát vàng ồ ạt đổ xuống che khuất tầm nhìn, Lâm Động chỉ đứng yên tại đó, ánh mắt xuyên qua màn cát, ngưng tụ tại một nơi nào đó trong không gian. Ánh mắt bên dưới mái tóc đen mang sự sắc bén rất lâu rồi chưa tái hiện.
Sau khi Lâm Động dứt lời, không gian vẫn không hề có bất cứ dao động nào lạ, nhưng sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi, ánh mắt vẫn găm chặt vào một chỗ.
Trong ngay từ khi mới bắt đầu tu luyện hắn đã mơ hồ cảm thấy trong Luyện Ngục cô tịch này dường như có một sự tồn tại nào khác. Chỉ là cảm giác đó lúc trước vô cùng mơ hồ, còn bây giờ khi tinh thần lực của hắn đã mạnh lên, cảm giác đó cuối cùng trở nên vô cùng chân thực.
Dường như sự tồn tại ẩn tàng đó cũng rất đáng sợ.
Có điều, Lâm Động vũng hiểu rõ, nếu muốn rời khỏi đây thì bắt buộc phải đánh bại người giữ quan ải này. Nếu không, hắn sẽ mãi mãi ở lại đây, cho đến khi nhục thể thối rữa.
- Những thử thách đó đối với ta không còn tác dụng gì nữa rồi. Vì thế đích thân ngươi ra tay đi.
Lâm Động ngẩng lên, ánh mắt như có lửa thiêu đốt.
Ầm ầm!
Lần này, không gian hư vô cuối cùng cũng có động tĩnh. Chỉ thấy vùng hư không nổi lên từng tầng gợn sóng, bụi cát tụ lại về phía vùng hư không kia, một lúc sau biến thành một gương mặt khổng lồ.
Gương mặt đó rất mơ hồ, không thể nhìn rõ hoàn toàn được. Nhưng không biết vì sao gương mặt xa lạ đó lại khiến lỗ chân lông toàn thân Lâm Động co lại. Thậm chí hắn còn cảm thấy trong cơ thể có một thứ âm thanh vang vọng. Dao động đó…
Là Thôn Phệ Tổ Phù và Lôi Đình Tổ Phù!
Hai đại tổ phù đang có động tĩnh!
Tuy đang trong Luyện Ngục, không thể khống chế hai đại tổ phù, nhưng Lâm Động vẫn cảm nhận được động tĩnh đó của chúng.
- Cảm giác thật nguy hiểm.
Sắc mặt ngưng trọng, Lâm Động lẩm nhẩm, hắn nhìn chăm chăm vào gương mặt cát khổng lồ kia. Hắn thề, từ trước tới nay chưa từng có ai khiến hắn cảm thấy kh*ng b* khó hình dung này. Dù là Hắc Ám Chủ trong Chấn Ma Ngục cũng không thể sánh bằng.
- Lại có kẻ tạo ra được thế giới Luyện Ngục…
Khi Lâm Động đang chấn động thì trên bầu trời, gương mặt cát quỷ dị kia cuối cùng lay động, một giọng nói cổ xưa vang lên.
Lâm Động nghe thấy thế, khóe mặt không kìm được co giật, dù với định lực như vậy nhưng hắn vẫn bất giác lùi về sau một bước. Tay hắn chầm chậm đưa lên chỉ gương mặt kia, cổ họng khô lại: