Phù văn màu đen hiện ra trong lòng bàn tay Ngô Cửu U, nó uốn lượn giống như rễ cây, vô số tia sáng màu đen lan tỏa trong lòng bàn tay Ngô Cửu U, tỏa ra sóng năng lượng tà ác.
- Ta đã đợi một trăm năm nay rồi, hôm nay sao có thể cho ngươi thoát?
Ngô Cửu U cho tay vào cơn cuồng phong đen, ánh mắt đỏ quạch nhìn Tiểu Điêu, cười nham hiểm rồi siết tay lại.
Phụt phụt!
Chỉ thấy trong lòng bàn tay giấu trong cơn cuồng phong bỗng chốc b*n r* vô số tia hắc quang tạo thành những đường mạch phức tạp.
Uỳnh!
Đám hắc quang này chui vào trong khiến màu sắc cơn cuồng phong sẫm thêm nhiều. Nhưng vì hai thứ màu đó gần giống nhau nên mắt thường khó nhận ra. Chỉ một vài trưởng lão thực lực cao thâm mới mơ hồ cảm nhận được sức mạnh cơn cuồng phong của Ngô Cửu U đột nhiên tăng lên không ít.
Bùm!
Hai luồng sức mạnh đâm vào nhau, không gian không ngừng toác ra thành vô số khe nứt, tiếng động kinh thiên động địa vang vọng khắp không gian.
Hai cơn cuồng phong đều mang trong nó thứ nguyên lực hùng hồn, chỉ tùy ý dao động cũng thể hiện được uy năng kinh người. Nhưng thực lực của hai người lúc này rõ ràng khó phân cao thấp, vì thế dù có sử dụng chiêu thức đáng sợ này cũng không thấy ai chiếm ưu thế.
Có điều, rõ ràng sự giằng co này không thể cứ kéo dài mãi.
Phụt!
Khi những tia hắc quang trong cuồng phong lan tỏa, nơi tiếp xúc của hai luồng năng lượng rõ ràng vỡ vụn với tốc độ nhanh hơn. Nơi năng lượng màu tím, nguyên lực vốn dĩ rất cuồng bạo bị năng lượng đen xâm thực rồi dần dần tiêu tan.
Cục diện giằng co bỗng chốc bị phá vỡ, cơn cuồng phong đen giống như hắc long hung hãn xung kích lên cơn cuồng phong tím.
Bùm bùm bùm!
Chịu đòn công kích mãnh liệt, cuồng phong tím dần dần vỡ tan, rồi giống như phản ứng liên hoàn, cơn cuồng phong dài mấy nghìn mết nổ tung trước bao ánh mắt kinh ngạc.
Soạt!
Ngô Cửu U biến thành một đạo hắc ảnh xuất hiện ngay trước mặt Tiểu Điêu lúc này vô cùng kinh hoàng, tung ra một chưởng.
Trong bàn tay Ngô Cửu U phủ đầu những hoa văn đen kỳ dị, uốn éo giống như những con rắn độc.
- Hừ.