Khi Ngô Cửu U chậm rãi bước vào thì mọi ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn về phía hắn. Năm đó, trong số những người đồng lứa Tiểu Điêu thì đương nhiên Tiểu Điêu là nổi trội nhất. Ngô Cửu U hồi đó chỉ là một thiếu niên rụt rè phía sau lưng hắn. Thế nhưng không ai có thể ngờ, một thiếu niên chẳng có gì nổi bật hồi đó, một trăm năm sau lại trở thành người có khả năng uy h**p vị trí tộc trưởng kế nhiệm của Tiểu Điêu nhất.
- Hà hà, A Điêu đại ca, một trăm năm không gặp, hôm nay mong được chỉ giáo.
Ngô Cửu U bao quyền với Lâm Động, mỉm cười nói.
- Ngươi thay đổi không ít.
Tiểu Điêu nhìn Ngô Cửu U, năm đó Ngô Cửu U trước mặt hắn còn rất trầm mặc, thậm chí tự ti, nhưng nay đã hoàn toàn thay đổi.
- A Điêu đại ca vẫn luôn là mục tiêu mà ta muốn vượt qua. Muốn đạt được điều đó, không thay đổi thì không được.
Ngô Cửu U cười, hắn nhìn Tiểu Điêu chăm căhm, có lẽ vì góc độ mà Tiểu Điêu nhìn thấy một sự hung hãn từ nụ cười ấy.
Kẻ trước mặt đây thật sự không còn là thiếu niên e dè dễ bị ức h**p, cần hắn giúp đỡ năm xưa nữa.
- Vậy hãy để ta xem, ngươi hiện nay có bản lĩnh gì.
Ánh mắt Tiểu Điêu dao động một chút rồi nhanh chóng tan đi, sâu trong ánh mắt ngưng tụ sự sắc lạnh.
- Nếu cả hai không có ý kiến gì nữa thì dùng cách tỉ thí để lựa chọn. Nhưng hãy nhớ, chỉ là học hỏi lẫn nhau, tuyệt đối không được hạ sát thủ.
Trên đài cao, Chúc Lê nhìn hai người phía dưới, trong lòng thầm cảm thán, rồi trầm giọng nói.
- A Điêu đại ca, lát nữa giao đấu mong huynh thủ hạ lưu tình.
Ngô Cửu U tươi cười, nhưng trong ánh mắt hắn lại chẳng có chút ý cười nào mà lại là một cái lạnh đến thấu xương. Hắn muốn cho tất cả mọi người biết rằng, người từng là thiên tài nổi trội nhất Thiên Yêu Điêu tộc hôm nay sẽ bị hắn giẫm dưới chân.
Uỳnh!
Ngay khi hắn vừa dứt lời thì một luồng khí tức kinh người bùng phát từ trong cơ thể hắn. Nguyên lực hùng hồn bao quanh người Ngô Cửu U, sinh tử khí dung hợp một cách hoàn hảo, rõ ràng hắn đã là Chuyển Luân Cảnh chân chính.
Tiểu Điêu bước ra, khí tức mạnh mẽ cũng lan tỏa chống lại khí tức của Ngô Cửu U. Hai tay hắn cong lại, giữa mười đầu ngón tay là tử hắc quang lấp lánh.
- A Điêu đại ca, xem ra một trăm năm qua huynh cũng không bỏ phí. Hồi đó huynh chưa phải là Chuyển Luân Cảnh.