Phía trước tổ miếu của Thiên Yêu Điêu tộc.
Bình thường, tổ miếu là nơi trọng địa của tộc, có tần phòng ngự thâm nghiêm. Nhưng hôm nay khu vực này lại vô cùng náo nhiệt. Vì hôm nay là ngàu Thiên Yêu Điêu tộc quyết định người kế nhiệm vị trí tộc trưởng.
Việc này có thể gọi là vô cùng trọng đại của Thiên Yêu Điêu tộc, vì thế để thể hiện sự long trọng đương nhiên phải tiến hành ở nơi thánh địa như tổ miếu rồi.
Phía trước tổ miếu là một khu quảng trường tế đàn lát đá xanh. Trên tế đàn là một tấm thạch bi khổng lồ. Trên thạch bi khắc vô số tên của những tiền bối Thiên Yêu Điêu tộc với những thành tựu to lớn.
Không khí náo nhiệt bao trùm cả quảng trường phía trước tổ miếu, nhưng trong sự huyên náo ấy, không khí lại có chút gì đó cổ quái. Mà điều tạo nên sự cổ quái đó chính là hai nhóm người tách hẳn nhau ra đứng trong quảng trường.
Phía bên trái, người đứng đầu là một người dáng vẻ mảnh dẻ, gương mặt tuấn mỹ, môi mím chặt mỏng mà sắc bén lạnh lùng. Đôi mắt dài và hẹp tỏa ra vẻ kiệt ngao có từ khi sinh ra, đứng ở đó có cảm giác nổi bật hẳn lên.
Người đó chính là Tiểu Điêu. Lúc này hắn buông thong hai tay, mắt nhìn chăm chăm về phía thạch bi, gương mặt tuấn mỹ tĩnh lặng như mặt hồ, hắn không như nhưng người đứng phía sau, nhìn nhóm người bên phải với ánh mắt cảnh giác.
Số người bên phải cũng không ít, đứng đầu là Ngô Cửu U mà Lâm Động đã từng gặp. Khí thế của hắn tuy không bằng Tiểu Điêu nhưng gương mặt luôn tươi cười, thỉnh thoảng lại nói chuyện với người bên cạnh, tiếng cười đó cho người ra cảm giác dịu nhưu gió xuân. Tư thái đó cũng khiến người khác không thể không thừa nhận, hắn rất dễ lôi kéo thiện cảm của người khác về phía mình.
- Đồ giả tạo.
Bên cạnh Tiểu Điêu, Ngô Trọng nhìn Ngô Cửu U, hừ lạnh một tiếng đầy coi thường. Thân là người thuộc bên Tiểu Điêu, đương nhiên hắn chẳng có chút thiện cảm nào với Ngô Cửu U.
- Yên lặng chút đi, tránh kẻ khác có cớ nói này nọ.
Tiểu Điêu đầu không ngoảnh lại, nói.
- Không biết Lâm Động tiểu ca ở đó thế nào rồi, hắn đã vào thiên động một thời gian rồi.
Ngô Trọng hạ giọng, có phần lo lắng, nói.
Sắc mặt Tiểu Điêu cuối cùng hơi lay động, rồi lắc đầu bất lục, lúc này lo lắng cũng chẳng ích gì, nhưng theo những gì hắn hiểu về Lâm Động thì có lẽ sẽ không dễ gì xảy ra chuyện đâu.