- Kẻ vừa rồi là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tiểu Điêu hiện giờ đúng không?
Đi được một đoạn xa, Lâm Động liếc nhìn rồi khẽ nói.
- Ừm.
Ngô Trọng gật đầu, sắc mặt hơi tối lại. Thân là người của Thiên Yêu Điêu tộc, hắn biết rất rõ mức độ lợi hại của những thủ đoạn của kẻ kia.
- Hừ, nếu không phải A Điêu bị đánh lén rồi mất tích một trăm năm thì hắn sao có thể cạnh tranh được với A Điêu. Năm đó, hắn ta trước mặt A Điêu ngoan ngoãn một phép chứ đâu như bây giờ.
Ngô Trọng hừ lạnh.
- Chính như thế mới lợi hại.
Lâm Động lầm bầm, hắn hiểu rõ hai chữ nhẫn nhịn, đương nhiên hắn hiểu mức độ đáng gờm của những kẻ biết nhẫn nhịn.
- Có điều, trên người hắn…
Lâm Động hơi nhíu mày, không biết có phải cả hai đều không phải loại thường nhân không mà từ người Ngô Cửu U, hắn có một cảm giác không thoải mái.
- Lâm Động tiểu ca, chúng ta đến rồi.
Khi Lâm Động đang trầm tư thì Ngô Trọng nói. Hắn ngẩng lên, phía trước là một khu đình viện u tịnh, hắn có thể thấy phía sâu bên trong đình viện là một thân ảnh quen thuộc.
Hai người tiến vào đình viện, tiếp đó họ nhìn thấy bên trong thạch đình là một thân ảnh mảnh khảnh đang ngồi khoanh chân, bên trong đình phảng phất mùi đàn hương, không khí khá thanh tịnh.
Khi hai người bước vào thì thân ảnh đó cũng mở mắt nhìn Lâm Động, dương mặt tuấn mỹ lộ vẻ bất lực:
- Không ngờ lại phải mời huynh đến.
- Ta là đại ca, có phiền phức gì đương nhiên ngươi phải gọi ta.
Lâm Động ngồi xuống, cười.
Tiểu Điêu nhếch mép, nhưng hắn có thể cảm nhận được mùi vị phong trần từ người Lâm Động. Lâm Động vội vàng đi thẳng đến đây, điều này khiến hắn cảm thấy rất ấm áp. Rắc rối trong Thiên Yêu Điêu tộc người thường không không có gan dính dáng vào, nhưng Lâm Động thì khác…
- Đại để sự việc ta đã biết, dường như vị trí thiếu tộc trưởng của ngươi sắp bị cướp mất?
Lâm Động cũng không nói vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt nhìn Tiểu Điêu có phần ngưng trọng.
Đôi mắt dài và hẹp của Tiểu Điêu nheo lại, gương mặt tuấn mỹ có phần u ám, hắn lạnh băng băng nói:
- Chỉ là một con sâu mà thôi, nhân thời gian ta mất tích, dã tâm đã bành trướng đến lợi hại.
- Có điều…đúng là hắn có chút bản lĩnh.
Tiểu Điêu hơi ngừng một chút, chắc hẳn tình hình trong tộc hắn lúc này rất xấu, nếu không, với ngạo khí của hắn có lẽ sẽ không nói ra lời này.