Khi đến tiền điện thì Lâm Động nhìn thấy một vị trung niên nam tử đang ngồi đó với vẻ mặt lo lắng. Người này không hề xa lạ, chính là một trong ba vị siêu cấp cường giả Chuyển Luân Cảnh hôm đó cùng Tiểu Điêu đến Thú Chiến Vực.
Lâm Động đi vào tiền điện, vị trung niên nam tử lập tức nhận ra, vội vàng đứng dậy bao quyền nói:
- Lâm Động tiểu ca, tại hạ Ngô Trọng, lần này đến làm phiền mong được lượng thứ.
- Ngô Trọng đại ca khách khí rồi.
Lâm Động lắc đầu, ánh mắt có phần nặng nề nhìn Ngô Trọng, hỏi thẳng luôn:
- Tiểu Điêu gặp rắc rối phải không?
Ngô Trọng vẻ mặt cũng nặng nề gật đầu:
- Trong tộc xảy ra một số chuyện rất khó khăn, Tiểu Điêu bảo ta mời ngươi đi một chuyến.
- Chuyện gì vậy?
Lâm Động nhíu mày.
Ngô Trọng quét mắt một lượt, thấy không có người ngoài mới hơi lưỡng lự nói:
- Có lẽ A Điêu cũng từng nói rồi, hắn là một trong những ứng cử viên của tộc trưởng kế nhiệm Thiên Yêu Điêu tộc.
Lâm Động gật đầu.
- Hơn một trăm năm trước, A Điêu là người có thiên phú, kiệt xuất nhất trong tộc. Hồi đó, trong mấy ứng cử viên thì thực lực hắn là mạnh nhất, hơn nữa cũng được tỷ lệ ủng hộ cao nhất. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì khi lão tộc trưởng lui về, hắn sẽ thuận lợi trở thành tộc trưởng kế nhiệm,.
Ngô Trọng nói.
- Nhưng hiện nay đã có bất ngờ rồi…
Lâm Động lầm bầm, có lẽ vì sự cố đó mà Tiểu Điêu mới chỉ còn lại yêu linh trốn trong Tổ Thạch và gặp được hắn.
Ngô Trọng gật đầu, ánh mắt có phần tối lại:
- Một trăm năm trước, trong một lần ra ngoài, A Điêu bị một kẻ thần bí đánh lến, thân bị trọng thương chạy trốn, nhưng trốn mất gần một trăm năm.
- Trong một trăm năm hắn mất tích, trong tộc đã xảy ra tranh chấp, xích mích. Dù sao lúc đó không ai biết được A Điêu còn sống hay đã chết. Hơn nữa, bỗng nhiên ứng cử viên có tính uy h**p với A Điêu nhất cũng đột nhiên trở nên nội trội.
- Thiên phú của hắn không hề thua kém A Điêu, nhưng trước đây chỉ bình thường, không thể hiện bất cứ dã tâm, tham vọng gì. Nào ngờ, ngay sau khi Tiểu Điêu mất tích, hắn lập tức kích bại tất cả những kẻ cạnh tranh khác, hơn nữa thủ đoạn cũng không tầm thường. Trong một trăm năm hắn đã lôi kéo được một số trưởng lão vốn dĩ ủng hộ Tiểu Điêu sang trận doanh của hắn.
Nói đến đây Ngô Trọng thở dài bất lực:
- Tuy bây giờ Tiểu Điêu đã trở về, nhưng vây cánh của kẻ kia đã nhiều vô kể, danh tiếng trong tộc cũng đã vượt qua Tiểu Điêu.
Lâm Động nheo mắt, đúng là một kẻ biết nhẫn nhịn, xem ra không phải loại dễ đối phó, chẳng trách mà buộc được Tiểu Điêu đến bước đường này.