Hai cây thạch trụ chói loà xuất hiện trong tay hai người bọn Đằng Phong. Một cây khắc hoa văn hình Thanh Long, một cây hình Bạch Hổ, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng long ngâm, hổ gầm vang ra.
- Tứ Tượng Trấn Tiên Trụ!
Ánh mắt Lâm Động ngưng trọng nhìn hai cây thạch trụ trong tay bọn Đằng Phong. Hắn vừa nhìn là nhận ra ngay đó chính là Tứ Tượng Trấn Tiên Trụ xếp thứ mười bảy trong bảng Viễn Cổ Thần Vật. Không ngờ món thần vật này lại nằm trong tay Ngũ Vương Mang Sơn.
Tiểu Viêm và Thiên Long Yêu Soái ở bên cạnh sắc mặt cũng hơi thay đổi. Họ có thể cảm nhận được uy năng kinh người toả ra từ thạch trụ. Nằm trong tay những kẻ có thực lực như bọn Đằng Phong thì uy lực thi triển chắc chắn sẽ kinh thiên động địa. Phần chiến đấu lực tăng lên đó đủ để phá vỡ thế giằng co này.
- Tứ Tượng Trấn Tiên Trụ có tất cả bốn cây, hai cây trong tay bọn Đằng Phong kia có lẽ chính là Thanh Long và Bạch Hổ Trụ. Xem chừng chúng đã tách bốn cây trụ ra, mỗi người giữ một cây. Nhưng dù thế, một cây trụ cũng đã vô cùng lợi hại rồi. Có lẽ bọn Kim Viên sẽ thua mất.
Lâm Động trầm giọng nói.
- Đáng chết!
Thiên Long Yêu Soái nghiến răng, hắn không ngờ Mang Sơn lại có món thần vật lợi hại như vậy. Thế này thì sự cân bằng đã bị phá vỡ rồi.
Cả không gian lập tức vang lên những tiếng kêu kinh ngạc khi hai cây thạch trụ xuất hiện. Một số người thầm cảm thán, thật không hổ là Mang Sơn, vốn liếng này đúng là hơn ba vị Yêu Soái quá nhiều.
- Ha ha, kết thúc đi!
Đằng Phong thấy vẻ mặt khó coi của hai người bọn Kim Viên thì cười lớn, rồi lập tức phẩy tay. Thanh Long và Bạch Hổ trụ biến thành hai đạo hồng quang hàng nghìn trượng, lao vút đi với thanh thế không thể ngăn cản, xé tan hư không, oanh kích vế phía hai người Kim Viên Yêu Soái.
Grào!
Kim Viên Yêu Soái gầm lên giận dữ, kim giáp mặc trên người loé ánh kim chói loà. Trong ánh kim quang, những đường hoa văn kỳ dị chuyển động. Rõ ràng kim giáp của hắn cũng là một món thần vật, nhưng chỉ là loại phổ thông, căn bản không được ghi tên trên bảng Viễn Cổ Thần Vật.