Trong khu đại điện tĩnh mịch, phủ đầy bụi trần ai, Lâm Động sững người nhìn những bộ xương đen lấp loáng ánh sáng. Hẳn là hắn không thể ngờ trong Hóa Long Đàm lại ẩn tàng một nơi đặc biệt thế này.
- Xem ra ở đây mới là nơi để có được long cốt Viễn Cổ.
Tiếng nói đầy ngạc nhiên của Nham vang lên.
Lâm Động gật đầu, nơi chôn xương này được ẩn tàng trong Hóa Long Đàm, nhưng muốn tới đây bắt buộc phải dùng đến tinh thần lực. Nhưng ở nơi này mà phóng thích tinh thần lực rõ ràng là việc làm rất nguy hiểm và ngu xuẩn. Với tâm tính và sự kiên nhận của mình mà Lâm Động cũng suýt chút nữa bị chìm trong bóng tối hắc ám đó rồi biến thành một phần năng lượng của Hóa Long Đàm.
Chỉ một số người có phách lực kinh người mới chống lại được sự xâm thực của bóng tối đó, cuối cùng đến được đây và có long cốt Viễn Cổ.
- Vừa rồi…
Mắt Lâm Động hơi lóe sáng.
- Ừm, là tiểu nữ hữu Ứng Hoan Hoan đã giúp ngươi.
Nham đáp.
- Sao nàng ấy làm được…
Lâm Động hoảng hốt, sao Ứng Hoan Hoan có thể từ Đông Huyền Vực xa xôi cảm ứng được tình hình của hắn mà hiện thân tương trợ.
- Có tâm thì tự nhiên sẽ cảm được.
Nham nói có phần mơ hồ.
- Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, nếu cô ta đã làm được việc đó thì chắc hẳn linh tính luân hồi đã bắt đầu tỉnh dậy và dung hợp với con người cô ta rồi…
Lâm Động bỗng siết chặt tay, khi ở trong bóng tối vừa rồi hắn vẫn nhìn thấy mái tóc dài màu lam của cô thiếu nữ, giống hệt như lần đầu tiên thấy Ứng Hoan Hoan chạm vào linh tinh luân hồi. Không còn sự nhí nhảnh nửa, có chăng chỉ là cái lạnh lẽo như núi băng đầy xa lạ.
- Giải quyết vấn đề trước mắt đã.
Lâm Động hít sâu một hơi kìm nén cảm xúc trong lòng, rồi ngẩng lên nhìn tòa điện chôn đầy xương người. Ánh mắt lóe lên sự kiên nghị, hắn thật sự cần phải mạnh hơn, vì thế hắn nhất định phải có được long cốt Viễn Cổ.
Lâm Động chầm chậm bước vào trong, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên trong đại điện.
Trong đại điện, rất nhiều bộ xương đen ngồi tĩnh lặng. Từ những bộ xương ấy không hề có sinh khí, nhưng vẫn cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh người. Đã hàng nghìn năm đi qua nhưng chúng vẫn đáng gờm như xưa.