Bên dưới đáy Hóa Long Đàm bị bao trùm bởi bóng tối hắc ám này, khái niệm về thời gian dường như không còn nữa.
Trong một nơi tối tăm nào đó, một thân ảnh được bọc quanh bởi một lớp nước đặc quánh dày cộm, chỉ nhìn được hình dáng qua đường nét bên ngoài.
Năng lượng dồi dào vô cùng tận ở xung quanh không ngừng chảy vào bọc nước đó. Nhưng dù vậy thân ảnh bên trong vẫn không hề có bát cứ động tĩnh gì.
Không biết kéo dài bao lâu, bỗng một lúc nào đó, bọc nước khẽ rung lên, từ bên trong hiện ra đôi mắt sáng loáng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Ài.
Lâm Động mở mắt, trong lòng thầm thở dài. Đến bây giờ hắn đã ở trong Hóa Long Đàm hơn nửa tháng rồi. Nhưng đáng tiếc từ sau khi xương cốt trong người biến thành long cốt thượng đẳng thì dù Lâm Động hấp thụ năng lượng thế nào thì long cốt trong người vẫn không hề thay đổi.
- Chẳng trách mà long cốt Viễn Cổ lại hiếm có như vậy…
Lâm Động cười khổ. Lúc này hắn mới hiểu logn cốt Viễn Cổ khó xuất hiện thế nào. Chẳng trách mà chỉ có nhân vật như Thanh Trĩ tiền bối mới có được nó.
- Ta nghĩ…có lẽ long cốt Viễn Cổ không chỉ đơn giản là hấp thụ năng lượng Hóa Long Đàm là có được đâu.
Nham trầm ngâm lên tiếng.
Thời gian vừa qua hắn vẫn luôn chú ý tới sự thay đổi trong cơ thể Lâm Động. Tuy Lâm Động dựa vào thôn phệ lực bá đạo của Thôn Phệ Tổ Phù thôn phệ năng lượng trong Hóa Long Đàm. Nhưng ngoài việc khiến xương cốt thêm sậm màu thì chẳng có thay đổi gì về chất cả. Rõ ràng không phải do thiếu năng lượng.
- Hửm? Ngươi có phát hiện gì?
Lâm Động cũng dần bình tĩnh lại, lên tiếng hỏi. Dù gì Nham cũng là người từng trải, nhiều thứ hắn không thể sánh bằng được.
- Theo tộc trưởng Long tộc nói thì dù những cường giả có được long cốt Viễn Cổ thì cũng không rõ khi có được nó đã xảy ra chuyện gì. Mà ta cũng không biết nhiều về long cốt của Long tộc…
Nham ngừng một chút rồi nói:
- Nhưng chủ nhân của ta năm đó từng nhìn thấy Viễn Cổ Hóa Long Đàm. Hồi đó người bảo, sự lớn mạnh thật sự không phải chỉ là mạnh về nhục thể.