- Viễn Cổ Hóa Long Đàm…
Mấy người Nguyên Càn nhìn nụ cười tươi rói của Lâm Động đều khựng người, sắc mặt có phần cổ quái, cái này gọi là yêu cầu không có gì lớn?
Viễn Cổ Hóa Long Đàm là trọng bảo của Long tộc, mỗi khi có một cường giả trong tộc sắp tọa hóa thì sẽ vào trong Hóa Long Đàm rồi năng lượng tiêu tan, biến thành khô cốt. Còn năng lượng của họ sẽ hòa vào Hóa Long Đàm. Với sư tích lũy bao nhiê năm nay, năng lượng trong Hóa Long Đàm đã đạt được mức khá khủng khiếp.
Ngay người trong Long tộc cũng không phải ai muốn vào là được vào. Bình thường, Viễn Cổ Hóa Long Đàm mỗi hai năm mở một lần, mỗi lần vào chỉ được ba người.
Vì ba suất này mà lần nào trong nội bộ Long tộc cũng xảy ra những cuộc long tranh hổ đấu. Ba người chiến thắng cuối cùng mới có tư cách vào Viễn Cổ Hóa Long Đàm. Điều quan trọng nhất là lần này đã có đủ ba người được vào.
Yêu cầu của Lâm Động hơi chậm một chút.
Vì thế, khi nghe thấy yêu cầu của hắ, Nguyên Càn hơi nhíu mày lại.
- Sao vậy, Nguyên Càn tộc trưởng?
Lâm Động nhận ra sắc mặt của Nguyên Càn, tim bỗng trùng xuống, Thanh Thiên Hóa Long Quyết của hắn đang ở giai đoạn quan trọng, muốn tu luyện đến đại thành thì không thể thiếu được Viễn Cổ Hóa Long Đàm!
Nguyên Càn nhìn Lâm Động, cười, xua tay nói:
- Không có gì, chẳng trách mà Thanh Trĩ lại tiến cử ngươi, thì ra là có ý với Viễn Cổ Hóa Long Đàm. Hắn ta à…
- Tuy theo quy tắc của Long tộc chỉ có người trong tộc mới được vào Viễn Cổ Hóa Long Đàm, nhưng lần này ngươi đã giải quyết được nguy cơ cho Long tộc, nếu bọn ta từ chối thì thật không hay chút nào.
- Thế này đi, ngươi tạm nghỉ ngơi một đêm, ngày mai ta sẽ cho câu trả lời, được chứ?
- Vậy thì phiền tộc trưởng rồi.
Lâm Động gật đầu, đương nhiên hắn nhận ra yêu cầu của mình khiến mấy người Nguyên Càn khó xử. Nhưng hắn cũng không còn lựa chọn nào khác.
- Ừm, Đoạn Đào, đưa Lâm Động tiểu hữu đi nghỉ.
Nguyên Càn nói, Đoạn Đào gật đầu rồi đưa Lâm Động rời khỏi đây.
- Tộc trưởng, đã có đủ ba người được vào Viễn Cổ Hóa Long Đàm rồi. Điều này…
Một vị trưởng lão nhìn Lâm Động rời đi, lưỡng lự nói.
Nguyên Càn khẽ gật đầu, rồi nhìn sang thiếu nữ hắc y bên cạnh. Nàng thấy thế liền trừng mắt:
- Cha, không phải cha bảo con nhường cho hắn đấy chứ? Con phải đánh bại rất nhiều đối thủ mới có được đó!