Ở ven ma hải, bọn Nguyên Càn sắc mặt đều căng thẳng nhìn về phía trong, thời gian dần trôi đi họ lại càng thêm ngưng trọng, thậm chí còn xuất hiện vẻ lo lắng.
- Cha, sao lâu như vậy rồi mà hắn không có động tĩnh gì?
Thiếu nữ hắc y cuối cùng không kìm được lên tiếng. Ánh mắt nàng có phần bất an, dù gì thì việc này cũng liên quan đến cả Long tộc mà.
- Có lẽ hắn đã xuyên qua ma hải đến Trấn Ma Ngục ở dưới cùng rồi.
Nguyên Càn chậm rãi nói.
- Vào Trấn Ma Ngục? Chỗ đó đến tộc trưởng cũng không vào được mà.
Một vị trưởng lão kinh ngạc nói.
Nguyên Càn gật đầu, năm đó hắn cũng từng thử vào Trấn Ma Ngục nhưng cuối cùng vẫn bị thê thảm. Luồng khí tức bên trong Trấn Ma Ngục, ngay hắn hiện nay cũng cảm thấy sợ. Hắn cũng đã tìm đến những lão quái vật đang bế quan trong tộc, nhưng họ cũng e dè sự tồn tại trong Trấn Ma Ngục kia, không muốn nói nhiều về nó.
- Đại nhân vật mà hắn nói đang tọa trấn trong Trấn Ma Ngục. Muốn tìm được thì phải vào trong, Thanh Trĩ đã tiến cử hắn, chắc hẳn có nguyên nhân.
Mấy vị trưởng lão gật đầu:
- Bây giờ thì cũng chỉ có thể chờ xem hắn có trở về an toàn không thôi.
- Tin vào nhãn quang của Thanh Trĩ vậy.
Nguyên Càn cười, chắp tay sau lưng, nhắm hờ hai mắt chờ đợi. Những người khác thấy vậy cũng đành cất đi sự bất an, lặng lẽ chờ đợi.
Họ đợi như vậy trong nửa giờ nữa, ngay khi càng thêm bất an thì đôi mắt nhắm hờ của Nguyên Càn bỗng mở ra, ánh mắt có chút hỷ sắc nhìn về ma hải.
Vút!
Ma hải bỗng gợn sóng, một đạo quang ảnh b*n r*, hắc lôi quang phát sáng tịnh hóa hết ma khí tràn tới.
- Hắn ra rồi!
Mọi người thấy vậy đều mừng rỡ.
Quang ảnh đáp xuống trước mặt mọi người, quầng sang bao quanh tan đi lộ ra gương mặt Lâm Động.
- Lâm Động tiểu hữu, thế nào rồi?
Nguyên Càn vội hỏi.
- May mà không chết.
Lâm Động cười.
- Trấn Ma Ngục xuất hiện một vài khe nứt khiến ma khí rò rỉ rồi xâm nhập nơi này. Vị tiền bối đó đã động thủ tu sửa lại Trấn Ma Ngục, chỉ cần tịnh hóa ma khí ở đây nữa là mọi vấn đề được giải quyết.