Sâu trong Trấn Ma Ngục hắc ám mà u tịnh, Lâm Động nhìn thân ảnh mảnh dẻ với đôi mắt lạnh lẽo, sắc mặt trở nên vô cùng nặng nề. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, lúc này đây đang có một luồng khí tức khủng khiếp đang lan ra từ trên vương tọa.
Khí tức nhanh chóng bao trùm cả Trấn Ma Ngục, trong vô số những ngọn tháp kia phát ra những tiếng gào thét cùng sự sợ hãi.
Hắc Ám Chủ.
Hàng ngàn vạn năm sau vẫn uy nghiêm như vậy, dù dị ma đáng sợ như vậy những vẫn bị ngài chấn áp. Từ đó có thể thấy bát đại chủ năm đó lợi hại đến mức kinh người thế nào.
- Đây chính là sự uy nghiêm của bát chủ Viễn Cổ sao…
Lâm Động lẩm nhẩm, ánh mắt có phần phức tạp. Chỉ riêng Hắc Ám Chủ đã khủng khiếp như vậy, thật không biết Băng Chủ, đứng đầu trong bát chủ mà tỉnh lại thì sẽ thế nào?
- Ngươi là ai?
Thân ảnh trên vương tọa cúi đầu, đôi mắt đen băng lạnh dừng trên người Lâm Động. Trước sự chú ý đó, Lâm Động cảm thấy nguyên lực trong cơ thể cũng như vận chuyển chậm lại.
- Tiền bối.
Lâm Động cung tay, thế nhưng không đợi hắn nói hết, Hắc Ám Chủ đã lạnh lùng nói:
- Cho dù ngươi là ai, kẻ nào dám xông vào đây, chết!
khi Hắc Ám Chủ vừa dứt lời thì một số sợi xích đen bỗng xuyên qua hư không, đem theo sát ý mạnh mẽ bắn thẳng về phía Lâm Động.
Lâm Động nhìn thấy Hắc Ám Chủ ra tay hung hãn như vậy thì giật thót, hai đạo tổ phủ hiện ra, hắc lôi quang lan tỏa biến thành chùm sáng tụ lại thành tấm lá chắn phía trước.
Khi sợi xích chạm vào, tấm lá chắn chỉ lấp loáng được một chút rồi nổ tung. Trước ánh mắt kinh hãi của Lâm Động, sợi xích đã xuất hiện ngay trước trán hắn.
Nhưng khi nó sắp xuyên qua trán hắn thì đột nhiên một đạo phù thạch hiện ra, rồi giọng nói gấp gáp của Nham vang lên:
- Khoan!
Sợi xích khi chỉ còn cách đạo phù thạch đó một khoảng rất nhỏ thì đột nhiên ngừng lại, rồi nhanh chóng quay lại. Thân ảnh trên vương tọa đứng bật dậy, giọng nói có phần kinh ngạc:
- Nham?
- Ngươi vẫn cái tính đấy.
Nham chui ra khỏi Tổ Thạch, nhìn Hắc Ám Chủ có phần bất lực, nói.
Lâm Động lúc này cũng sực tỉnh, rồi cảm thấy sống lưng lạnh toát. Khoảnh khắc vừa rồi hắn thật sự cảm thấy nguy hiểm, Hắc Ám Chủ thật sự muốn giết hắn.
- Không ngờ ngươi còn sống.
Hắc Ám Chủ nhìn Nham, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống vương tọa, trong đôi mắt lạnh lẽo đó cuối cùng cũng hiện lên chút sinh khí.
Nham cười, liếc nhìn Lâm Động rồi bay tới, Lâm Động do dự một chút rồi cũng đi theo.
Khi đến gần vương tọa thì Lâm Động mới nhận ra đó là một nữ tử mảnh khảnh mặc chiến giáp, mái tóc dài buông xõa, dung nhan tinh tế, đôi mắt đen thâm sâu không hề có chút tà ác nào.