Đằng sau cánh cửa đá là một vùng tối đen kịt đáng sợ.
Lâm Động nhìn chăm chăm khoảng không gian đó, rồi nhìn sang Nham, hai người đều chau mày, rõ ràng họ cảm nhận được một sự bất thường nào đó.
- Đi nào.
Nham khẽ nói rồi bay vào trước. Lâm Động cũng theo sát, đến lúc này, dù có chuyện gì cũng không thể bỏ chạy được. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hai người vào trong khoảng không gian đen kịt, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể họ dần đẩy lùi bóng tối.
Cạch.
Nham dừng bước, nhìn vào không gian dường như vô tận, ánh mắt lạnh băng.
- Nhiều năm vậy rồi mà ngươi không thay đổi thủ đoạn sao?
Tiếng quát vang khắp không gian, rồi bạch quang ôn hòa bùng phát từ người hắn. Bóng tối trước sự khuếch tán của bạch quang dần dần bị đẩy lùi.
Lâm Động nhìn xuống dưới, đồng tử co lại:
- Đây là…
Bóng tối tan đi để lộ một cảnh tượng kỳ lạ. Đó là một vùng biển đen đặc quánh, tỏa ra thứ khí tà ác kinh người.
Bên trên là vô số cây thạch trụ khổng lồ, trên đỉnh mỗi cây là các món Thần Vật khác nhau. Chỉ có điều chúng đều đen tuyền, nhỏ ra từng giọt dịch thể đen chảy xuống biển.
Một cảnh tượng vô cùng quỷ dị.
Đồng tử Lâm Động co lại, hắn có thể cảm nhận được thứ khí tà ác kinh người từ đó, hơn nữa nó lại không giống như do Dị Ma Vương tạo ra.
- Đây là cái gì? Huyền Thiên Điện đâu?
Lâm Động khẽ nói.
Sắc mặt Nham lúc này trở nên rất khó coi, hắn hít sâu một hơi rồi chỉ tay về trung tâm của những cây thạch trụ. Lâm Động nhìn theo thì thấy ở chân thạch trụ có vô số sợi xích đen…
Nhìn thuận theo chúng thì thấy trên biển đen có một quanh ảnh chỉ nhỏ bằng đứa trẻ sơ sinh, thân ảnh đó bị xích quấn chặt không thể động đậy, hắc khí cũng không ngừng xâm thực vào nó.
- Đó chính là…Điện Linh của Huyền Thiên Điện sao?