Giọng nói bình thản của Lâm Động vang vọng khắp bầu trời khiến sắc mặt của hai đại thống lĩnh Huyết Long Điện tối sầm lại.
- Ha ha, đúng là có khí phách. Ngươi có biết ngươi nói vậy có nghĩa là gì không?
Một nam tử nhìn Lâm Động cười khảy.
- Đừng tưởng ngươi đánh bại Từ Chung là có tư cách ngông nghênh ở Thú Chiến Vực này!
Tên còn lại cũng lên tiếng với vẻ châm chọc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lâm Động cười nhạt, mười ngón tay đan vào nhau, bình tĩnh nhìn hai kẻ trước mặt:
- Ta biết rõ mình đang nói gì. Các ngươi có ý kiến thì cứ bẩm báo lại với Thiên Long Yêu Soái là được. Hắn muốn tiếp tục làm lão đại, ta không phản đối. Nhưng muốn lấy được gì của Lôi Uyên Sơn ta thì e là không dễ nói chuyện đâu.
Lâm Động không muốn tham gia những cuộc tranh giành, nhưng với tính cách của hắn sao có thể để Huyết Long Điện đè đầu cưỡi cổ? Huống hồ nếu có được một món thần vật, Lôi Uyên Sơn sẽ tăng mạnh chiến đấu lực, sao hắn có thể giao nộp?
- Khẩu khí lớn thật!
Hai đại thống lĩnh kia đều giận dữ quát lên, ánh mắt lạnh băng nói:
- Nhưng không biết rốt cuộc ngươi có quyền quyết định việc này không? Đến lúc đó e là ngươi chịu không nổi nộ hỏa của Huyết Long Điện ta.
Dứt lời, chúng nhìn sang mấy người Trần Thông. Họ biết rõ mối quan hệ giữa Lâm Động và Tiểu Viêm, Lâm Động muốn là gì chắc chắn Tiểu Viêm sẽ không phản đối. Hơn nữa tuy không dám nói gì nhưng họ cũng bất mãn với thái độ của Huyết Long Điện. Họ đã được chứng kiến không ít kỳ tích từ Lâm Động, họ biết hắn dù làm gì cũng có tính toán của mình, hắn đã dám nói những lời đó thì chắc hẳn có khả năng chống lại Huyết Long Điện.
- Xem ra Lôi Uyên Sơn ngươi cũng có danh tiếng không nhỏ. Nhưng hôm nay bọn ta đã đến thì không định về tay không. Tân Yêu Soái bế quan thì ta đưa ngươi về Huyết Long Điện trước, đợi hắn xuất quan rồi đến nhận người.