- Viễn Cổ Thần Vật Bảo Khố?
Lâm Động nheo mắt, đương nhiên hắn không lạ gì Viễn Cổ Thần Vật, Tổ Thạch trong người hắn chính là thứ đứng hạng hai trong bảng Thần Vật. Hơn nữa hôm đó để đối phó với Dị Ma Vương, Thanh Trĩ đã tế ra Diệt Vương Thiên Bàn đứng thứ sáu, như thế mới tiêu diệt được Thiên Minh Vương.
Những món Viễn Cổ Thần Vật đó đều có sức mạnh vô cùng lớn. Nếu nằm trong tay những người thực lực cao cường thì có thể phát huy uy lực kinh người, có lúc có thể giết được kẻ địch vượt cấp.
Mỗi món Viễn Cổ Thần Vậy đều khiến không ít cường giả tranh giành nhau, lúc này lại có Viễn Cổ Thần Vật Khố, tình hình sẽ thế nào đây?
- Theo đệ được biết, trong Thú Chiến Vực có một khu Thần Vật Bảo Khố để lại từ thời Viễn Cổ. Trong đó có rất nhiều Viễn Cổ Thần Vật, mỗi thứ đều có uy lực cực lớn.
Tiểu Viêm cười:
- Nó được thế lực của Bát đại Yêu Soái cùng bảo vệ, mỗi ba năm lại mở một lần. Đó cũng là lúc Thú Chiến Vực náo nhiệt nhất, thậm chí một số thế lực không thuộc nơi này cũng nhúng tay vào muốn chia phần. Có điều…
Tiểu Viêm ngừng một chút rồi nói:
- Dường như không phải ai cũng lấy được Viễn Cổ Thần Vật. Nghe nói lần trước mở ra cũng chỉ có một vài thế lực lấy được một món.
- Trong số Thần Vật đó, lợi hại nhất hình như là một món có tên là Cửu Thiên Trùng Phong. Nghe nói nó xếp thứ ba mươi hai trong bảng Viễn Cổ Thần Vật.
- Cửu Thiên Trùng Phong…
Lâm Động lẩm nhẩm, hắn khá có hứng thú với món này. Tuy trong tay hắn có Tổ Thạch nhưng vì đã bị tổn thương nghiêm trọng sau trận đại chiến Viễn Cổ, nên đến giờ cũng không khiến chiến đấu lực của Lâm Động tăng rõ rệt. Nhiều nhất là nhờ có đặc tính ôn hòa của nó mà cân bằng được hai đạo tổ phù.
- Nếu Viễn Cổ Thần Vật mở ra thì ai cũng được vào lấy sao?
Lâm Động hỏi.
- Không đâu.
Tiểu Viêm lắc đầu, rồi hắn giơ tấm đồng trên tay lên:
- Nếu đệ đoán không nhầm thì đây chính là Cổ Thần Bài truyền qua lại giữa các đại thế lực ở Thú Chiến Vực.
- Cổ Thần Bài?
Lâm Động nhíu mày.