Vút!
Huyết quang vẽ qua bầu trời, rồi như rạch tan hư không, lóe lên rồi biến mất.
Nhưng tất cả mọi người đều dừng lại trên gương mặt dần dần đông cứng của Từ Chung. Từ đôi mắt đỏ ngầu của hắn, hộ có thể nhìn thấy sự sống đang nhanh chóng mất đi và sự sợ hãi đọng lại…
- Sao…có thể…
Máu tươi chảy ra từ trán Từ Chung, tầm nhìn của hắn bắt đầu tối lại, hắn thấy người thanh niên giơ tay lên ở phía xa. Hắn không thể tin nổi Lâm Động lại rạch tan được năng lượng trường hắn xung kích Chuyển Luân Cảnh, thi triển một chiêu chí mạng.
Thứ năng lượng trường vừa rồi, dù là cường giả Tử Huyền Cảnh viên mãn đỉnh phong không cũng không thể xâm nhập. Nhnưg…lại bị Lâm Động đánh dễ như trở bàn tay.
Đó là…thứ công kích gì?
- Hắn ta…vẫn còn thủ đoạn khác sao…
Mắt Từ Chung nhanh chóng tối lại, thân thể lắc lư rồi đổ vật xuống trước vô số ánh mắt chấn động…
- Thật sự…không cam tâm…
Sau tiếng nói cuối cùng trong đầu, ý thức của hắn cũng hoàn toàn biến mất.
Yêu Sư một thời đã chết!
Cả Lôi Uyên Sơn trở nên tĩnh lặng, một trận gió thổi qua, nhưng không thổi đi được không khí đặc quánh trên ngọn núi điêu tàn.
Từ Chung, chết rồi…
Mọi ánh mắt nhìn xuống thân ảnh gục ngã, đồng tử dường như mở to hơn. Yêu Soái của Lôi Uyên Sơn đã bị người thanh niên kia giải quyết như vậy sao?
- Sao có thể như vậy…
Một số người lầm bầm, đó là một trong Bát đại Yêu Soái của Thú Chiến Vực đó. Tuy trong số đó Từ Chung không phải xuất sắc nhưng dù thế nào ở Thú Chiến Vực số người thắng được hắn cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Họ có thể tưởng tượng khi việc này truyền ra ngoài thìh Thú Chiến Vực sẽ chấn động đến mức nào.
Lâm Động buông tay xuống, đầu ngón tay hắn vẫn còn máu tươi không ngừng nhỏ xuống, gương mặt trắng bệch. Chiêu vừa rồi đã dung hợp sức mạnh của hai đạo tổ phù và tinh huyết tự thân hắn, tiêu hao rất lớn. Nhưg Lâm Động cũng chẳng còn cách nào, tuy hắn biết dù để Từ Chung thôn thực huynh đệ của mình, muốn tiến lên Chuyển Luân Cảnh cũng chỉ có ba phần thành công, nhưng hắn không dám mạo hiểm.