Trong đại điện, không gian tĩnh lặng một cách chết chóc, mọi gương mặt đều trong tình trạng cứng đờ, họ hoảng hốt nhìn người thanh niên ngồi phía trên kia. Một số người day day tai như thể mình vừ nghe nhầm.
- Hắn đến để đòi nợ Từ Chung…
Một vài người nhìn nhau, rồi nhếch mép nghĩ bụng Lâm Động cũng thật có bá khí, có điều nói ra câu như vậy thì phải trả giá không nhỏ đâu. Kẻ ngồi trên vương tọa kia là kẻ thống trị Lôi Uyên Sơn đó, hắn cũng là một trong Bát đại Yêu Soái cơ mà.
Đó là cường giả đỉnh cấp đã là Tử Huyền Cảnh viên mãn đỉnh phong, chỉ còn cách Chuyển Luân Cảnh một bước nữa thôi.
Vậy mà bây giờ, thanh niên có vẻ như chỉ Tử Huyền Cảnh tiểu thành lại muốn đòi nợ hắn…Cảnh tượng này nhìn có vẻ rất hoạt kê, chỉ là không biết tại sao dù thấy buồn cười nhưng họ lại không thể cười nổi. Họ nhận thấy Lâm Động có lẽ không phải tên ngốc, nhưng hắn không hề ngại ngần nói mạnh mồm như vậy, gương mặt cũng chẳng có chút sợ hãi.
Biểu hiện này nếu không phải Lâm Động ngu ngốc đến cực điểm thì chắc hẳn hắn có tự tin…Tiu mọi người không hiểu sự tự tin đấy hắn lấy đâu ra, nhưng nếu đưa ra kết luận ngay lúc này thì quá ngu xuẩn.
Phía trước đại điện không khí đặc quánh lại. Bát tướng còn lại, bao gồm cả mấy người Trần Thông đều toàn thân lạnh toát nhìn về Lâm Động. Họ vẫn biết Lâm Động, Tiểu Viêm hôm nay sẽ hành động, nhưng không ngờ Lâm Động lại bá khí đến vậy.
Nhưng làm vậy thì thật sự không còn đường quay lại nữa.
Trên vương tọa, Từ Chung hơi ngả người ra trước, mắt trừng trừng nhìn Lâm Động, trong mắt như có những tia máu lạnh băng hiện lên.
- Đòi nợ?
Từ Chung nhếch mép, thân thể rung lên, rồi tiếng cười lớn vang khắp đại điện. Mộ lúc sau hắn mời từ từ cúi xuống, khóe miệng nhếch lên châm chọc:
- E là ngươi không có tư cách đòi nợ Từ Chung ta đây!
- Vậy cứ thử xem sao!
Mắt Tiểu Viêm lóe hung quang, đập mạnh tay xuống bàn, chiếc bàn đem theo kình lực kinh người bay thẳng về phí Từ Chung.
Bùm!
Ánh mắt Từ Chung lạnh băng, thân thể vẫn không hề động đậy, khi chiếc bàn còn cách hắn khoảng vài trượng thì nổ tan tành.
- Chư tướng, bắt lấy hai tên phản tặc này cho ta!
Từ Chung quát.
Soạt!
Sơn Tướng Mông Sơn và Thiên Ngạc Tướng lập tức đứng dậy. Ngay sau đó chúng cảm thấy có gì không ổn, sắc mặt hơi thay đổi nhìn sang bọn Trần Thông thì thấy tay họ cầm chặt ly rượu, sắc mặt biến hóa không ngừng.
Hoắc Diểu nhìn Tiểu Viêm, khẽ cắn môi, cũng không đứng dậy động thủ.
- Trần Thông, ngươi đang làm gì vậy?
Thiên Ngạc Tướng quát.