Lâm Động nhìn nữ tử tươi cười trước mặt, rồi liếc nhìn những người xung quanh, không kìm được thấy buồn cười, rồi gật đầu:
- Tiểu Viêm ở đây cần giúp đỡ nhiều.
- Tiểu Viêm?
Hoắc Diểu khựng người, rồi nhìn Tiểu Viêm với chút ý cười, không ngờ một kẻ hung hãn khiến người khác phải sợ hãi lại có cách gọi đáng yêu vậy.
- Đại ca.
Tiểu Viêm bất lực nói.
Lâm Động cười:
- Giờ đã biết giữ thể diện rồi đấy…Thôi được rồi, đây là huynh đệ của ta, Lâm Viêm.
Hoắc Diểu gật đầu, nhìn Tiểu Viêm, nói:
- Nhưng hắn không cần ta giúp đỡ, ta cũng không có gan…
Từ ngữ khí của cô nương này, Lâm Động nghe ra được chút ai oán, hắn cười, xem ra cô nương hơi thích Tiểu Viêm rồi.
- Ngươi nói linh tinh gì trước mặt đại ca ta vậy?
Tiểu Viêm chau mày.
Hoắc Diểu mím môi giận dữ vì thái độ của Tiểu Viêm, nhưng chỉ nghiến răng rồi quay người đi. Chỉ là khi đó một tiếng nói nhỏ nhẹ truyền tới tai hai người Lâm Động.
- Hôm nay các ngươi cẩn thận đấy.
Bàn tay cầm chén rượu của Lâm Động hơi khựng lại, hắn nheo mắt, dường như Hoắc Sa biết được điều gì đó. Lẽ nào Từ Chung định ra tay với Tiểu Viêm?
Trong đôi mắt đỏ ngầu của Tiểu Viêm cũng hiện lên sát ý, nhưng rồi nhanh chóng bị kìm nén lại.
- Cô nương này không tồi.
Lâm Động đặt ly rượu xuống, nhìn Tiểu Viêm cười.
- Đại ca nói linh tinh gì đấy.
Tiểu Viêm bị câu nói của Lâm Động làm cho luống cuống, rồi cười khổ:
- Đệ chẳng có ý gì với cô ta cả…Hơn nữa chúng ta đại thù còn chưa báo, tâm trạng đâu nói những điều đó?
- Thù là thù, tuy nhất định phải báo, nhưng cũng nên hưởng thụ những thứ nên hưởng.
Lâm Động mỉm cười, ánh mắt hắn nhìn Tiểu Viêm có chút cảm thán, con hổ ngốc đến linh trí cũng chưa mở bên cạnh hắn năm nào cuối cùng cũng trưởng thành rồi.
- Đợi mọi việc xong xuôi rồi nói.
Tiểu Viêm cười:
- Xem ra hôm nay nhất định Lôi Uyên Sơn sẽ không yên tĩnh rồi.
Lâm Động khẽ gật đầu, quả nhiên Từ Chung cũng đang không nhẫn nhịn được nữa rồi.
Thời gian trôi đi, trong đại điện rộng lớn, không khí càng ngày càng náo nhiệt. Những người vào được đây đều là thủ lĩnh của thế lực khá có tiếng ở các phương. Trong đó không thiếu những kẻ thuộc tầng thứ như thành chủ Huyết Mãng Thành. Có điều hôm nay họ đều chỉ là góp vui mà thôi.
Keng!
Trong không khí đó, bỗng nhiên có tiếng chuông ngâm, cả đại điện trở nên yên ắng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía vương tọa nơi cuối điện.