Uỳnh!
Đám người đông nghịt dần lan rộng, những lá cờ đỏ rực tỏa ra thứ sát khí kinh người. Hắc vân cũng đang tụ lại như muốn đổ một trận mưa to.
Ba người Tâm Thanh lập tức thu lại sự vui vẻ, gương mặt có chút tái đi khi nhìn thấy thế trận kia, ánh mắt bị bao phủ bới sự kinh hãi.
Qua những lá cờ kia họ đã nhận ra đám người này, rõ ràng mục tiêu của Huyết Mãng Thành là nhằm vào họ...
- Hà hà, đến thật rồi..
Khi ba người Tâm Thanh đang run rẩy thì Lâm Động bước ra, một nụ cười nhẹ hiện lên trên gương mặt.
- Lâm Động đại nhân...xin lỗi...
Tâm Thanh cắn môi, mắt ầng ậc nước, cô bé biết sự tình thế này đều là vì mình dã cầu xin Lâm Động ra tay cứu tộc nhân. Nếu Lâm Động có bị làm sao thì có chết Tâm Thanh cũng khó ăn khó nói.
Hai thiếu nữ kia cũng định quỳ xuống nhưng Lâm Động đã đỡ đậy.
- Đây chính là điều ta cần, ngược lại là ta đã dùng mọi người làm mồi nhử, không cần phải tự trách mình.
Lâm Động cười, rồi hắn đi l*n đ*nh dốc, khu vực này có không ít người, trong đó phần nhiều không phải của Huyết Mãng Thành. Xem ra chỉ trong hai ba ngày mà những tin tức của Lâm Động hắn đã truyền đi khá nhanh.
Có điều... đó là điều hắn cần.
Một trận gió thôi qua bình nguyên khiến bụi nổi lên mù mịt, nhưng nó không thể thôi đi cái không khí căng thẳng lúc này.
- Đó chính là con người đã khiêu chiến Huyết Mãng Thành? Trẻ vậy sao?
- Nghe nói thực lực rất mạnh, ngay tiểu thành chủ Huyết Mãng Thành cũng không phải đối thủ của hắn...
- Nhưng lần này có Tào Doanh ra mặt... đó là cường giả bán bộ Tử Huyền Cảnh viên mãn đấy. Nghe nói không dưới mười cường giả Từ Huyền Cảnh đại thành đã chết trong tay hắn.
- Hơn nữa còn có nhiều cường giả Huyết Mãng Thành thế kia...tiểu tử này cũng quá ngông cuồng.
- Kẻ ngông cuồng chắc chắn không sống lâu được...
Vô số ánh mắt đều tập trung vào thân ảnh trên sườn dốc, rồi tiếng xi xầm lan rộng. Chuyện liên quan đến Lâm Động gần đây đã lan rộng khắp khu vực này. Dù gì thì đã lâu lắm rồi chưa ai thấy con người dám ngông cuồng tại Thú Chiến Vục cả.