Lâm Động đáp lên thạch đài rồi ngồi xuống, đầu hơi ngẩng lên, hắn nhìn thấy trong ngọn thác đen đó có những ngọn lửa đen bập bùng cháy. Nhìn rất hùng vĩ như vậy nhưng lại không có bất cứ tiếng nước chây nào, nhìn vô cùng quỷ dị.
- Ma La tiền bối, bắt dầu thôi.
Lâm Động hít sâu một hơi, nhìn Ma La, nói.
Ma La nhìn Thanh Trĩ một cái, khẽ gật đầu rồi bỗng đánh chường về phía hồ nước. Uỳnh!
Tử Viêm Linh Tri vẫn luôn trầm tĩnh bỗng rung chuyển, chỉ thấy từng đợt sóng đen trào dâng, thấp thoáng có thể thấy ở sâu phía trong là một dạo trận pháp khổng lồ đang xoay chuyển.
- Lâm Động, nếu không chịu được hãy lên tiếng đẻ ta cứu, đừng miễn cưỡng. Mỗi dợt tử khí gột rửa là tương dương với công kích toàn lực của một cường giả Tử Huyền Cảnh đấy.
Ma La trầm giọng hô lên.
Lâm Động nhìn chăm chú lên mặt hồ, hai tay nắm lại, cười:
- Tiền bối yên tâm, mười vạn dạo lôi đinh vãn bối còn chịu qua dược cơ mà.
- Tiểu tử khí phách lắm! Hây để ta xem rốt cuộc ngươi kiên tri được đến lúc nào. cẩn thận đấy!
Cơ thể Lâm Động căng cứng, rồi hắn nhìn thấy từ trong Tử Viêm Linh Tri, bóng nước bọc quanh những ngọn lửa đen trào lên, biến thành một con hắc long khổng lồ.
Grào!
Hắc long ngửa lên trời gầm lên một tiếng, tử khí tinh thuần lan tỏa ra thứ năng lượng phá hoại kinh người.
Xoẹt!
Hắc long không hề cho Lâm Động bất cứ cơ hội nào để phản ứng, lập tức đêm theo cái đuôi lửa đen lao thẳng vào người hắn.
Rầm!
Âm thanh trầm đục vang lên, thân thể Lâm Động rung lên, vẻ mặt Lâm Động biến dạng đi. Hắn cảm nhận được rõ ràng một luồng từ khí dồi dào mà tinh thuần đang ngang ngược xông vào cơ thể hắn, hung hăng gột rửa cơ thịt, kinh mạch, xương cốt, lục phủ ngũ tạng trong người hắn.
Bề mặt da Lâm Động cũng dần tối đi, thứ tử khí nồng đậm đó khiến hắn giống như vương thì vậy.
Lâm Động có thể cảm nhận được, khi từ khí xâm nhập, tạng phụ của hắn có dấu hiệu khô héo dần. Tử khí là thú năng lượng rất mạnh, nếu không nắm bắt không cẩn thận rất có thể sự tự tổn hại đến cơ thể mình.