Sau khi đại chiến kết thúc, trong mấy ngày tiếp theo, Viêm Thần Điện đã yên ổn trở lại. Vì phải xây dựng lại thành nên tòa thành khá náo nhiệt, một lượng lớn đệ tử Viêm Thần Điện bay lượn qua lại trong thành.
Lúc này Lâm Động cũng dừng chân ở trong thành, tuy hắn rất muốn nhanh chóng gặp Tiểu Điêu, Tiểu Viêm, nhưng vẫn phải có thời gian nghỉ ngơi cần thiết.
Trên một cái thạch đài gần ngọn núi nguy nga ở trung tâm thành, Lâm Động ngồi tĩnh lặng nhìn xuống cả Hỏa Viêm Thành. Sức sống lan tỏa ở đây khiến hắn không kìm được phải vươn vai một cái, cảm thấy xương cốt dường như tê dại di sau mấy ngày nghi ngơi rảnh rỗi.
Hiện giờ hắn có thể được coi là khách quy của Viêm Thần Điện, đãi ngộ rất tốt.
Nhưng vì Viêm Thần Điện hiện nay quá bận rộn nên trong mấy ngày này hắn không có ai tiếp đãi. Đừng nói Ma La, ngay Đường Tâm Liên cũng chỉ vội vàng rẽ qua xem hắn còn sống không rồi lại đi mất. Nói ra thì Đường Tâm Liên phải lo nhiều việc hơn cả Ma La. Có điều nàng đúng là rất có bản lĩnh.
- Xương sắp mềm cả ra rồi...
Lâm Động vặn vặn cổ, thở dài một hơi, rồi lông mày nhướn lên, quay lại nhìn một tia hồng quang dột nhiên lóe lên từ phía xa rồi xuất hiện phía trước hắn.
- Mấy hôm nay nghỉ ngơi tốt chứ?
Đường Tâm Liên gạt lọn tóc trước mặt, nhìn Lâm Động cười.
- Cuối cùng mọi người cũng nhớ còn ta ở dây...
Lâm Động hơi bực, hắn còn tường mọi người quên hắn rồi chứ.
- Hỏa Viêm Thành bị hủy diệt sạch sẽ, muốn xây dựng lại cũng rất khó khăn, hơn nữa lực lượng phòng vệ của Viêm Thần Điện cũng bị thiếu hụt, vì thế phải chỉnh đốn cho tốt.
Đường Tâm Liên giải thích, thấy Lâm Động hơi nhướn môi, khẽ cười:
- Được rồi, ta xin lỗi vì mấy hôm vừa rồi tiếp đón không chu đáo... Không phải ngươi có mấy mỹ nhân của cổ gia sao? Ta còn tuông ngươi rất thoải mái chứ?
- Họ cũng có việc của gia tộc, đâu thể ở lại đây quá lâu. Hơn nữa ta với họ cũng chỉ là bằng hữu mà thôi.
Lâm Động bất lực nói.
Đường Tâm Liên nghe vậy, dường như nụ cười thêm tươi tắn. Nhưng cũng không nói gì thêm về vấn đề này, chỉ hỏi:
- Tìm ta có việc sao?
-ừm.
Đường Tâm Liên gật đầu, hơi nhíu mày nhìn Lâm Động:
- Ngươi đột phá Tử Huyền Cảnh trong trận đại chiến, thường thì sau khi đột phá nhất thiết phải củng có cảnh giới. Tuy có thể chiến dấu nhưng trận chiến đó quá ác liệt. Sư phụ nói chắc chắn sẽ đệ lại chút di chứng.
Lâm Động nheo mắt, gật gù. Mấy hôm nay trạng thái của hắn đã hồi phục. Nhưng tuy hiện giờ đã là Tử Huyền Cảnh nhưng hắn cảm thấy nguyên lực trong cơ thể bất ổn, một khi xảy ra sai sót sẽ rất dễ trở về Sinh Huyền Cảnh...