Uỳnh!
Ma khí vừa rồi còn tràn ngập đất trời lúc này đã nhanh chóng tiêu tan, ở giữa đám mí khí là Thiên Mình Vương đang sững sờ nhìn cái lỗ máu đỏ lòm trước ngực. Ở viền là dính thứ dịch thể màu xanh ngọc kia, dịch thể tựa thứ thuốc độc điên cuồng xâm thực cơ thể hắn.
Những nơi dịch thể đi qua, dị ma khí dồi dào của hắn nhanh chỏng tan đi như tuyết gặp lửa.
Hắn có thể cảm thấy rõ ràng rằng đồng thời với việc ma khí tan đi, sinh mệnh ngoan cường của hắn cũng dang dần tiêu tan. Cảm giác tử vong dần dần lan tòa khiến gương; mặt hắn dần ngập tràn sự sợ hãi.
-Á!!!
Tiếng kêu thảm thiết vang ra từ mồm Thiên Mình Vương, tuy rơi vào tuyệt cảnh nhưng dù sao hắn cũng là cường giả Luân Hồi Cảnh, lập tức đánh một chưởng lên người, chỉ thấy dưới bề mặt da hắn hiện lên hoa văn tử kim sắc. Vô số tia dị ma khí tinh thuần tụ lại ở cái lỗ trước ngực ngăn cả sự xâm thực của dịch thể kia.
Phụt phụt!
Từng dợt khói trắng tỏa ra từ nơi tiếp xúc, gương mặt Thiên Mình Vương dầy thống khổ. Nhìn dịch thể kia có vẻ ôn nhu nhưng với hắn lại có sức sát thương vô cùng khủng khiếp. Dù cơ thực lực của một Dị Ma Vực nhưng hắn vẫn không thể ngăn cản được sự xâm thực đó.
- Thiên Mình Vương, vô ích thôi. Sức mạnh của Diệt Vương Thiên Bàn với dị ma các ngươi mà nói đúng là độc dược. Nó sẽ xâm thực cơ thể ngươi đến khi ngươi biến thành hư vô.
Thanh Trĩ bình thản nói.
- Thanh Trĩ, ngươi đừng đắc ý quá!
Thiên Mình Vương gầm lên, gương mặt biến dạng dị thường. Rồi hắn nghiến răng, thủ ấn biến hóa, chỉ thấy bề mặt cơ thể hắn hiện ra hoa văn ma quái màu tử kim, tỏa ra thú năng lượng cuồng bạo đến cực hạn.
Bọn Thanh Trĩ, Ma La thấy vậy sắc mặt đều thay đổi, rồi vội vàng lùi về sau.
Bùm!
Nhưng khi họ vừa lùi về sau thì thân thể Thiên Mình Vương bỗng nổ tung, ma khí đáng sợ hình thành nên một làn sóng cao hàng vạn trượng ập tới. Những nơi ma khi thả qua không gian đều nổ tung. Thiên Mình Vương đã tự phát nổ!
Uỳnh!
Chiếc đĩa thanh sắc bao phủ bầu trời cũng bị chấn động, quang trụ bắn lên trời chặn làn sóng ma khí lại.