Xoẹt!
Đường Tâm Liên lao vút đi, theo đó, hơn hai chục cường giả Tử Huyền Cảnh của Viêm Thần Điện lập tức nheo mắt, bốn trưởng lão Tử Huyền Cảnh viên mãn cũng dộng thân, vừa hay bảo vệ Đường Tâm Liên ở giữa.
Lâm Động nhìn cảnh tượng như quần tinh ủng nguyệt đó mà không khỏi chép miệng. Những vị trường lão kia hiển nhiên có địa vị rất cao ở Viêm Thần Điện, nhưng lúc này lại nghe theo sự chỉ huy của Đường Tâm Liên không chút kháng cự. Rõ ràng họ đều công nhận năng lực của Đường Tâm Liên.
Muốn làm được điều này, ở độ tuổi như Đường Tâm Liên thì đúng là một việc khiến người ta cảm giác không thể làm nổi. Nữ hài tử này quả thực có năng lực khiến người khác phải động dung. Chẳng trách mà Ma La yên tâm giao hết lực lượng của Viêm Thần Điện cho nàng quản lý.
Bản lĩnh và thiên phú của nữ hài tử này dã rất khá, nhưng dường như nếu so sánh thì khả năng thống lĩnh của nàng lợi hại hơn.
- Tâm Liên tỷ tỷ thật oai phong!
Mộ Linh San không kìm được hô lên đầy ngưỡng mộ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Lâm Động cũng khẽ gật đầu, rồi xoa đầu Mộ Linh San, nói:
- Cổ Mộng Kỳ bọn họ đâu?
- Muội bảo họ đi xa rồi.
Mộ Linh San cười.
Lúc này Lâm Động mới vên tâm. Trận chiến sắp tới ở Hỏa Viêm Thành chắc chắn sẽ vô cùng kh*ng b*. Mấy người cổ Mộng Kỳ bọn họ nếu ở đây chắc hẳn khó thoát thân.
- Đúng là trận chiến kh*ng b*...
Lâm Động thầm cảm thán, rồi ngẩng lên nhìn vùng đất rộng bao la. Ở phía xa lúc này là ba thân ảnh đang đứng đối mặt nhau, là Ma La, Thanh Trĩ và Thiên Mình Vương. Đó cũng sẽ là trận chiến ác liệt nhất, bất cứ bên nào thắng đều sẽ quyết định vận mệnh hai bên.
Tuy Đường Tâm Liên dẫn theo nhiều cường giả như vậy có thể chống cự được một tên Dị Ma Tướng nhưng tuyệt đối không thể tạo sức uy h**p với Dị Ma Vực.
Phía dưới chiến trường đó là ba nơi khác. Trong đó hai nơi là Mộ Lam và Xích Vân trưởng lão, họ mỗi người chặn một tên Dị Ma Tướng. Thực lực hai bên đều thuộc Chuyển Luân Cảnh, nếu không dùng tuyệt chiêu thì căn bản là kẻ tám lạng người nửa cân, không có gì bất ngờ thì chiến cục sẽ rất giằng co.