Thanh quang lan tỏa, thân ảnh mặc thanh y dừng bên cạnh Lâm Động. Mọi ánh mắt đều nhìn sang, nam tử này khá anh tuấn, mái tóc đen tuyền bay theo gió rất tiêu dật, thoát phàm.
Những người trong thành đều nhìn nam tử đó với ánh mắt chấn kinh và kinh hãi. Mà nguyên nhân của sự kinh hãi đỏ chính là vì cái thung lũng sâu hàng vạn trượng phía trước mặt và hắc ảnh thảm hại ở tít tận cùng thung lũng kia.
Trên thân thổ Dị Ma Tướng, mọi người đều nhận thấy một luồng khí tức kh*ng b* đủ dể sánh ngang với siêu cấp cường giả Chuyển Luân Cảnh. Thế nhưng... cường giả có thực lực đảng sợ đó lại bị nam tử thanh y này tiện tay một chưởng đánh bay cả vạn trượng... Thực lực đó rốt cuộc đáng sợ đến mức nào?
- Luân Hồi Cảnh...
Một số người nhìn nhau, rồi giọng nói run rẩy vang lên. Ngoài đỉnh cấp cường giả Luân Hồi Cảnh thì còn ai khiến cường giả Chuyển Luân Cảnh thành ra thế kia?
Ba chữ đơn giản chỉ nói ra thôi cũng phải cần dũng khí... Trong trời đất này, chỉ cần đạt đến Chuyển Luân Cảnh là có thể trở thành bá chủ một phương. Còn Luân Hồi Cảnh, đó gần như là tầng thứ cao nhất trong trời đất, những người đó gần như trở thành thần trong mắt nhiều người...
Thế nhưng... lúc này, ở đây, họ lại tận mắt nhìn thấy cường giả kh*ng b* đó xuất hiện. Sự chấn kinh đó đương nhiên rất khó dùng lời nói để nói rõ.
- Thanh Trĩ tiền bối...
Lâm Động cũng sững người nhìn nam tử mặc thanh y đó, rồi ánh mắt hiện lên Hy
- Ha ha, anh bạn trẻ, lâu rồi mới gặp...
Thanh Trĩ nhìn Lâm Động mỉm cười, rồi quay sang Hỏa Thần và Từ Tu bị trọng thương, cười:
- Ngươi làm tốt lắm, kế hoạch lần này thành công là nhờ ngươi.
Lâm Động nghe vậy thì thấy ngượng ngùng. Hắn biết mọi việc ở đây có lẽ Thanh Trĩ đã biết từ lâu.
Thanh Trĩ thấy Lâm Động như vậy thì thần sắc càng thêm ôn hòa, trong mắt cũng có sự tán thưởng. Lần đầu tiên gặp, Lâm Động chỉ là một thiếu niên mới đi ra từ vương triều cấp thấp không lầu. Chỉ trong hai ba năm ngắn ngủi mà thanh niên này đã trở nên lớn mạnh với tốc độ kinh người thế này.