Trên bầu trời xanh lam, khe nứt đen ngòm giống như cái miệng quái thú khổng lồ, chầm chậm lan rộng, một thứ khí tức tà ác cũng phun ra từ bên trong...
Thứ khí tức này giống hệt như của bọn Hỏa Thần, Từ Tu, nhưng mức độ đậm đặc hơn gấp mấy lần.
Khi khí tức tà ác đó lan tỏa, tất cá cùng cảm nhận được nguyên lực trong trời đất trờ nên sôi sục, từ luồng nguyên lực xao động đó họ nhận thấy một sự kháng cự và bài xích.
Phát hiện này khiến không ít cường giả đều kinh ngạc, đây là lần đầu tiên họ cảm thấy nguyên lực trong trời đất lại bài xích thứ gì. Không phải nguyên lực là để cho mọi sinh vật trên thế gian này hấp thụ sao?
-Đó là thứ gì vậy...
Một số người nhìn lên sự thay đổi của bầu trời, tuy ma khí khiến họ không thoải mái, nhưng họ lại không đoán được lai lịch của thứ đó.
Lâm Động ngồi khoanh chân trên đất, ánh mắt ngưng trọng nhìn lên khe nứt Đến ngòm, tay khẽ siết lại, lẩm nhẩm:
- Cuối cùng cũng không nhịn được rồi sao...
- Hỏa Thần Vệ!
Đường Tâm Liên ánh mắt lạnh băng, hô lên.
Soạt!
Nàng vừa dứt lời, trên không trung bỗng vang lên tiếng xé gió, hàng nghìn thân ảnh mặc giáo đỏ xuất hiện, trong tay cầm trường thương giơ lên. Lúc này khí tức của tất cả Hỏa Thần Vệ như liên kết với nhau, năng lượng khiến vô số người biến sắc.
Uỳnh!
Ngay khi Hỏa Thần Vệ xuất hiện, trong khe nứt trên trời đột nhiên b*n r* một chùm sáng đen, rồi nó biến thành một bàn tay khổng lồ, nhanh như chớp tóm lấy hai người bọn Hỏa Thần.
- Địa bàn của Viêm Thần Điện, không đến lượt loại các ngươi làm càn!
Hồng quang đột nhiên bùng nổ từ người Đường Tâm Liên, rồi biến thành dôi cánh phượng hoàng phía sau lưng nàng. Thân hình mềm mại khẽ động, ngay lập tức xuất hiện phía trước của Hỏa Thần Vệ, tay cầm Phượng Hoàng Thương, tiếng hô vang khắp thành.
- Hỏa Thần vệ, Tụ Thần!
-Rõ!
Tiếng đáp chình tề nhu một vang lên tù đội Hỏa Thần Vệ, nguyên lực đò rực bùng phát, rồi biến thành một con phượng hoàng lửa hàng nghìn trượng ngay trên đỉnh đầu họ.