Uỳnh!
Soạt!
Lâm Động nhanh như chớp bay tới, biến thành thanh quang thuận theo sơn đạo lên thẳng đỉnh núi.
Vô Lượng Sơn có mười đỉnh núi, mỗi đỉnh núi lại có ba đường sơn đạo thông thẳng l*n đ*nh. Muốn thông qua những con đường này nhất định không tránh khỏi những trận chiến đấu ác liệt.
Lâm Động nhanh nhẹn như linh hầu tránh cành cây rậm rạp trên dường. Hắn ngẩng lên nhìn, cách đó không xa đã có một vài cường giả khí tức hùng hồn. Những người đó đang di chuyển cũng nhận ra Lâm Động phía sau.
Phụt phụt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Thanh quang lấp lánh trong mắt Lâm Động, tay hắn siết chặt, Lôi Đế Quyền Trượng hiện ra, lôi quang lấp lánh lan tỏa quanh trượng.
Uỳnh!
Tiếng sấm sét vang lên trong sơn đạo, lôi quang chấp chới, một thân ảnh gầy gò ngang ngược xông qua tầng tầng lớp lớp trở ngại, những noi hắn bay qua đều dể lại một cảnh tượng thê thảm.
Lâm Động lúc này đã vận nguyên lực đến mức cao nhất, hắn biết mình phải đến đỉnh núi nhanh nhất có thể, giành lấy phong ấn để là một trong mười người có quyền tranh giành Lôi Đình Tổ Phù.
Sơn dạo trở nên hỗn loạn, cuối cùng những cường giả kia đồng thời ra tay, nhưng vẫn không thể ngăn cản được mãnh thú Lâm Động. Thân ảnh đó bay thẳng l*n đ*nh núi với tốc độ kinh người.
- Tên khốn kiếp, cứ như dã thú vậy.
- Mẹ kiếp, lão tử còn chưa động thủ đã dính cước của hắn rồi.
- Mặt ta cũng bị một gậy của hắn, dập mũi rối đây này, mẹ kiếp, chỉ bằng tất cả cùng giết hắn là được.
- Trên đường này có lẽ hắn là mạnh nhất, thật là xui xẻo lại đi với hắn.
- Cũng chưa chắc, trước đó cũng có tên khốn đó xông vào dấy thôi. Hai tên khốn kiếp...
- Tần Nguyên? Ha, không biết hai con dã thú gặp nhau thì thế nào nhỉ?
Khi thanh quang bay qua, phía sau vang lên toàn tiếng chửi bới, không ít người đã từ bỏ. Có Lâm Động ở đây, có lẽ chúng không thể qua được.