Đây là vùng núi rộng bao la không thấy điểm tận cùng, cả vùng được bao phủ bởi một màu xanh mướt. Những ngọn núi cao sừng sững như người khổng lồ, thỉnh thoảng còn có tiếng thú dữ gầm vọng ra, sinh khí ngập tràn.
Uỳnh!
Trong không gian yên tĩnh bỗng nhiên vang lên những tiếng nổ lớn, chì thấy bầu trời giống như bị tách ra một cái hố lớn, vô số quang ảnh lao vào như vũ bão rồi đáp xuống vùng núi bao la. Những vị khách này khiến không gian tĩnh lặng trong tấm gương đột nhiên sục sôi...
Soạt!
Ở một chỗ nào đó, hai quang ảnh hiện ra, là Lâm Động và Mộ Linh San.
Vừa xuất hiện hai người đều không kìm nổi hiếu kỳ quét mắt nhìn xung quanh. Lâm Động có phần kinh ngạc, cười nói:
- Không ngờ Viêm Thần Điện lại có món thuần nguyên chi bảo tự có không gian bên trong thế này...
Rõ ràng Vô Lượng Kính cũng tương tự như Phần Thiên Đỉnh, đều có không gian bên trong nó. Chỉ có điều sinh khí của Vô Lượng Kính dồi dào hơn, còn Phần Thiên Đinh chỉ có một vùng hoang mạc đỏ.
- Đông thật...
Mộ Linh San ngẩng lên nhìn vô số quang ảnh tựa pháo hoa đẹp mắt, khá phấn khích nói.
- Đúng vậy, không ít người đâu...
Lâm Động cũng cười, rồi hắn giơ tay lên, trong bàn tay hắn là một đạo quang ấn. Đó là thứ tự động xuất hiện khi vào trong Vô Lượng Kính. Thường thì nếu gặp nguy hiểm trong Vô Lượng Kính, chỉ cần bóp nát quang ấn trong tay là sẽ tự ra khỏi Vô Lượng Kính. Đương nhiên, như vậy cũng mất cơ hội tranh đoạt Lôi Đình Tổ Phù.
Hai người Lâm Động vào không lâu, xung quanh đã không ngùng có những quang ảnh khác hiện ra, các cường giả nhìn hai người Lâm Động đầy cảnh giác, cũng không nói nhiều, bay vào trong khu rừng luôn.
- Chúng ta cũng đi thôi.
Lâm Động cười, hắn có thể nhận thấy, ngày một nhiều cường giả xuất hiện thì nguyên lực trong không gian cũng xáo động hơn. Rõ ràng đã có không ít trận chiến nổ ra. Lôi Đình Tổ Phù chỉ có một, cũng chỉ có một người chiến thắng cuối cùng, vì thế mọi người đều là đối thủ của nhau.