Ánh mắt đang tĩnh lặng như mặt hồ của Ứng Hoan Hoan bỗng dao động. Vào khoảnh khắc ấy, cô thiếu nữ ấy như tỉnh dậy từ băng giá, sự linh động gần như biến mất tron một năm qua đã dần hồi phục khi nghe thấy cái tên ấy.
Ứng Tiếu Tiếu nhìn muội muội, không kìm được cười khổ, chữ tình thật biết cách làm tổn thương người ta.
- Vẫn khỏe chứ?
Ứng Hoan Hoan khẽ cắn môi, giọng nói vốn lanh lảnh dễ nghe lúc này lại hơi run rẩy, đôi mắt trong veo như pha lê lúc này gần như có thể rạn thành vô số vết nứt.
- Ừm.
Ứng Tiếu Tiếu gật đầu, rồi cười:
- Giờ có lẽ hắn ở Loạn Ma Hải, hình như hắn gặp Tam Tiểu Vương trước đây của Nguyên Môn, là ba tên bọn Hoắc Nguyên…
- Hoắc Nguyên?
Ứng Hoan Hoan nheo mắt, hàn khí sắc lạnh dâng tràn.
- Đừng lo, giờ Lâm Động cũng không phải đơn giản, ba người bọn Hoắc Nguyên giao đấu với hắn đều chết dưới tay hắn. Giờ Nguyên Môn chắc chắn hỗn loạn vì tin này rồi.
Ứng Tiếu Tiếu thấy muội muội như vậy liền nói.
Nghe thấy thế hàn khí lạnh lẽo trong mắt Ứng Hoan Hoan mới tan đi. Nàng hơi cúi đầu nhìn mặt nước phẳng lặng, khẽ nói:
- Đồ đáng ghét đấy…hắn đã hứa sẽ không chết. Hắn mà lừa muội, dù có phải phá vỡ luân hồi muội cũng lôi hắn ra.
Ứng Tiếu Tiếu tiến lên phía trước, tay khẽ vuốt lên gương mặt lạnh băng của muội muội, nói:
- Đã có tin tức của hắn rồi, muội cũng không cần nhốt mình như vậy nữa. Chuyện hồi đó cũng không thể trách cha được.
Ứng Hoan Hoan khẽ gật đầu, nói:
- Muội biết, muội không trách cha, muội chỉ trách mình vô dụng, lần nào cũng chỉ đứng đằng sau nhìn một mình hắn chiến đấu…
Dường như đang nhớ lại thân ảnh gầy gò đầy máu quyết chiến ác liệt với ba người bọn Nguyên Môn, mắt Hoan Hoan đỏ lên, rồi nàng hít sâu một hơi, gượng cười, nói:
- Muội muốn mạnh hơn… tỷ cũng biết tính cách của hắn, khi nào hắn về Đông Huyền Vực chắc chắn sẽ động thủ với Nguyên Môn, muội muốn giúp hắn. Lần này muội muốn đứng bên cạnh chứ không phải trốn sau lưng hắn.
Ứng Tiếu Tiếu nhìn nụ cười quật cường mà xinh đẹp của muội muội mình. Một lúc sau nàng khẽ thở dài, tay vuốt lên phù văn huyền ảo phức tạp nơi trán của Hoan Hoan. Cứ nghĩ đến muội muội trước đây hoạt bát vui vẻ là thế vậy mà giờ lại trở nên lạnh lùng băng giá, nàng không khỏi thương cảm: