Trên Thiên Lôi Đảo, vô số nhân ảnh lơ lửng trên không, cũng có không ít người đứng trên những ngọn cây khổng lồ trên đỉnh núi ở xung quanh đó. Lúc này tất cả đang nhìn chăm chăm về bầu trời phía trước. Ở đó là một cái đỉnh lò khổng lồ đứng sừng sững, tỏa ra những luồng năng lượng nóng bỏng.
Từ khi Lâm Động bọn Hoắc Nguyên chui vào trong Phần Thiên Đỉnh đến giờ đã gần nửa giờ, nhưng vẫn chưa có ai ra. Mọi người đều rất hiếu kỳ, không biết cuộc giao đấu bên nào chiếm thế thượng phong.
- Lâu như vậy rồi mà chưa phân thắng bại…
Bên ngoài Huyền Thiên Điện, trung niên nam tử chau mày nhìn Phần Thiên Đỉnh, trầm giọng nói.
- Thực lực ba người Nguyên Môn vô cùng lớn, chắc hẳn đã là Tử Huyền Cảnh tiểu thành đỉnh phong từ lâu. Nếu một chọi mộ thì có lẽ chúng ta không ai đánh lại được. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
Một cường giả Tử Huyền Cảnh tiểu thành khác nói.
- Mà giờ ba người đó liên thủ, dù Lâm Động có thủ đoạn không tồi nhưng muốn thắng là vô cùng khó khăn.
- Nếu chúng ta liên thủ được với chúng, giải quyết tên Lâm Động kia không khó.
Trung niên nam tử nhìn Liễu Hương Huyên, hiển nhiên hắn không hiểu được hành động ngăn cản vừa rồi của cô ta.
Liễu Hương Huyên nghe vậy nhưng không nói gì, môi khẽ mím lại. Cũng biết ba kẻ kia của Nguyên Môn đều không phải loại dễ đối phó, nhưng cô nhạy cảm nhận thấy một sự nguy hiểm từ người Lâm Động. Cảm giác đó khiến cô cũng thấy lạnh gáy.
Cô không rõ nguồn gốc của cảm giác đó, nhưng từ trước tới nay cô đều tin tưởng vào cảm giác của mình. Vì vậy mà cuối cùng cô đã ngăn cản không cho Huyền Thiên Điện ra tay với Lâm Động.
Lúc này trung niên nam tử kia nghi ngờ, Liễu Hương Huyên cũng không muốn nói gì nhiều, có lẽ kết quả sắp có rồi.
Uỳnh!
Đúng khi ấy, Phần Thiên Đỉnh đang tĩnh lặng bỗng nhiên phát tiếng động, hồng quang bùng phát, mọi ánh mắt lập tức nhìn sang với vẻ hiếu kỳ đầy căng thẳng.
Từ trong Phần Thiên Đỉnh bỗng b*n r* một chùm sáng rồi biến thành một thân ảnh gầy gò hiện ra trước mắt mọi người.