Uỳnh uỳnh!
Luồng năng lượng dồi dào một cách dị thường lan tỏa khắp không gian, sức mạnh vốn dĩ cuồng bạo của Phần Thiên Đỉnh bỗng dần thu lại, đó là vì uy lực của Lưỡng đại tổ phủ tạo ra.
Lâm Động đứng trên không trung, hắc động xoay chuyển trên đỉnh đầu, lôi vân cuồn cuộn, tiếng sấm sét đáng sợ nổ đùng đoàng trên không trung khiến người ta kinh hồn động phách.
- Thôn Phệ Tổ Phù…Lôi Đình Tổ Phù…
Ba người bọn Hoắc Nguyên gương mặt méo mó đi khi nhìn thấy hai đạo tổ phù cổ xưa đó, không kìm được mà gầm lên kinh hãi:
- Không thể nào! Sao ngươi có thể có hai tổ phủ!
Cũng không thể trách ba người bọn Hoắc Nguyên lại như vậy. Cả trời đất này chỉ có tấm tổ phù, người thường có được một tấm đã có thể trở thành cường giả đỉnh cấp trong thiên hạ, như Ma La có Hỏa Diệm Tổ Phù giờ đã là bá chủ một phương không ai trong Loạn Ma Hải dám động vào.
Chính vì sự hiếm có và sức mạnh của tổ phù mà khi bọn Hoắc Nguyên thấy Lâm Động lại có tận hai tổ phù, cảm xúc thật sự đảo lộn.
Lâm Động cúi đầu, hai mắt hắn lúc này, một bên tựa hắc động phủ đầy hắc quang, có thể thôn phệ cả ánh mắt người khác; con măt kia lại lấp lánh ánh bạc giống như sấm sét.
Một mắt đen một mắt bạc lặng lẽ nhìn bọn Hoắc Nguyên chằm chằm. Trước ánh nhìn bình tĩnh đó, bọn Hoắc Nguyên lại cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng trào dâng một nỗi sợ hãi tựa thủy triều.
Tổ phủ có tác dụng khắc chế với dị ma, chúng quá biết rõ điều đó, mà Lâm Động hiện giờ có sức mạnh của hai tổ phù, rõ ràng là có thể giết chúng một cách nhẹ nhàng.
- Chạy mau!
Hoắc Nguyên lập tức quyết đoán, hô lên một tiếng. Tuy thực lực ba bọn chúng vượt xa Lâm Động, nhưng chúng cũng hiểu nếu Lâm Động thật sự dùng sức mạnh của hai đạo tổ phù thì chắc chắn chúng sẽ khó lòng thoát khỏi cái chết.