Tấm phù văn cổ xưa lấp lánh lôi quang, im lìm lơ lửng phía trước Lâm Động. Nhìn Lôi Đình Tổ Phù gần ngay trước mắt Lâm Động cũng không kìm được mà hơi run lên.
Có điều, tuy xúc động nhưng Lâm Động không giơ tay ra lấy. Vìhắn biết nếu hấp thụ Lôi Đình Tổ Phù, sức mạnh của hai tấm tổ phù sẽ bài xích lẫn nhau, mà hậu quả thì có lẽ Lâm Động hiện giờ có mạnh thế nào cũng không thể chịu đựng nổi.
- Nham…
Lâm Động đứng ngẩn ra nhìn Lôi Đình Tổ Phù, rồi thầm gọi trong đầu. Chắc hẳn hắn cũng rõ sự nguy hiểm nếu hai đạo tổ phù cùng tồn tại trong một cơ thể.
- Ngươi thật là mệnh lớn đó.
Nham uể oải nói, Lâm Động nghe mà nghiến răng.
- Giờ phải làm sao?
- Sức mạnh của tổ phù vốn dị thường bá đạo, người bình thường có được một tấm đã là có sức mạnh lớn lao, muốn có tấm thứhai là không thể.
Nham nói.
- Đương nhiên, nếu ngươi đạt được thực lực như Phù Tổ, chủ nhân của ta thì muốn có cả Tám đại tổ phù cũng không phải việc khó.
Lâm Động nghe vậy cười khổ. Từ thời Viễn Cổ đến nay chỉ xuất hiện có một Phù Tổ, sao hắn có thể so sánh được?
- Nhưng may mắn ngươi có được Thôn Phệ Tổ Phù trước tiên. Thôn phệ lực là thứ năng lượng có khả nưng dung nạp lớn nhất. Tuy dung nạp Lôi Đình Tổ Phù vẫn có nguy hiểm không ít nhưng may mắn là…ngươi có Tổ Thạch…
- Tổ Thạch?
Lâm Động khựng người, rồi kinh ngạc nói:
- Tổ Thạch còn có tác dụng vậy sao?
- Năm đó, ta ra đời là nhờ dùng sức mạnh của Bát đại tổ phù.
Nham nói bình thản nhưng trong đó cũng có chút ngạo khí.
- Tuy hiện tại ta chưa hồi phục được hết sức mạnh. Nhưng trong cơ thể ngươi cũng chỉ có Thôn Phệ Tổ Phù và Lôi Đình Tổ Phù. Chắc duy trì sự cân bằng cũng không phải không thể.