Trong đại điện, sắc mặt Lâm Động sáng tôi bất định, nhất thời không gian cũng trở nên yên lặng hơn. Nhiều cường giả chau mày, rõ ràng chiến đấu lực mà Lâm Động vừa thể hiện khiến họ phải e dè.
- Tiểu tử, ngươi đúng là bản lĩnh không tồi, nhưng ngươi tưởng mình có tư cách chống lại Cửu U Môn ta sao? Ngươi phải hiểu làở Thiên Lôi Hải Vực, Cửu U Môn bọn ta đủ khả năng truy sát cho ngươi trên trời không có đường, dưới đất cũng chẳng có cửa màchạy!
Lão giả tóc xám kia nhìn Lâm Động trừng trừng, lời nói đầy uy h**p.
- Ta đã dám cướp đồ của Tà Phong Động Thiên thì ngươi nên hiểu ta không sợ sự uy h**p đó đâu.
Lâm Động cười nhạt.
Ánh mắt lão giả kia lạnh băng, rồi ngữ khí dịu lại:
- Chỉ cần ngươi giao Lôi Đế Quyền Trượng cho Cửu U Môn, tađảm bảo chuyện trước đây không truy cứu.
Sắc mặt bọn Bàng Hạo thay đổi, định nói thì lão giả tóc xám ngăn lại, rồi nghiến răng không cam tâm.
- Ta tin trên thế gian này chẳng ai muốn mình đối đầu với mộtđại thế lực đúng không?
Lâm Động nghe vậy thì cười, lắc đầu nói:
- Ta không muốn đắc tội với ai, nhưng muốn cướp bảo bối của ta thì chỉ có hai chữ, còn khuya!
- Ngươi!
Lão giả tóc xám cuối cùng cũng không kìm được, sát ý bùng phát cực điểm.
Lâm Động không hề sợ hãi, tay áo vung lên, Thôn Phệ Thiên Thi xuất hiện bên cạnh, còn Lôi Đế Quyền Trượng thì lại nhấp nháyánh lôi quang.
Lão giả tóc xám kia nhìn thấy Thôn Phệ Thiên Thi, khí tức cũng ngưng trệ. Lão từng giao đấu với thứ Khôi Lỗi cổ quái này, bất cứ công kích nào của lão dường như cũng vô ích.
- Ngươi sẽ phải hối hận!
Ánh mắt lão giả tối sấm lại, thực lực Lâm Động hiện giờ không hề thua kém lão, nếu gượng ép giao đấu thì e là sẽ khiến nhiều kẻ nhòm ngó.
Lâm Động vẫn không động đậy gì, chỉ là ánh mắt hắn hơi layđộng. Lôi Đế Quyền Trượng đã vào tay, nhưng mục tiêu của hắn không phải chỉ có thế. Hắn còn phải vào trong lôi giới để lấy món siêu cấp bảo bối mong chờ bao năm nay Lôi Đình Tổ Phù!