Giọng nói khàn đặc, mơ hồ vọng ra từ miệng của hắc nhân. Khi nghe được lời nói ấy, Lâm Động cũng sững người một lúc, vẻ mặt dần trở nên kinh ngạc, sự sắc bén trong mắt cũng tiêu giảm nhiều.
- Ngươi vẫn còn thần trí?
Lâm Động nhìn chăm chăm hắc ảnh được bao quanh bởi dị ma khí, lưỡng lự một chút rồi hỏi thăm dò.
Hắc ảnh kia đứng trên không trung, trong đôi mắt đen không ngừng lấp lánh ánh sáng. Lâm Động có thể nhận ra được sựgiằng co trong ấy. Rõ ràng nó đang tranh đấu với dị ma khí trong cơ thể từ đó tỉnh lại khỏi trạng thái chỉ biết chém giết.
- Giúp ta…
Giọng nói khàn đặc lại vọng ra, lần này mang đầy sự cầu xin.
- Nham, chuyện này là sao? Sao hắn vẫn còn tỉnh táo?
Lâm Động nhanh chóng hỏi, trước đây hắn từng gặp không ít ma thi bị dị ma khí xâm thực, nhưng chẳng có ai trong chúng làkhông thành những cỗ máy giết người, căn bản chẳng có thứnào giữ được thần trí.
- Có lẽ vì thân thể hắn bị lôi đình lực thẩm thấu nghìn năm nên dị ma khí mới bị chèn ép. Hơn nữa dị ma giết hắn năm đó cũngđặc biệt phong ấn chút linh trí lại trong cơ thể hắn. Đến nay có lẽ chút thần trí đó tìm được khe hở giữa sự cân bằng của lôi đình lực và dị ma khí, nên hắn không hoàn toàn rơi vào trạng thái đó.
Nham trầm ngâm nói.
- Ta có thể giúp gì?
Lâm Động lầm bầm.
- Có lẽ hắn cảm ứng được Thôn Phệ Tổ Phù trong người ngươi. Dị ma khí vô cùng tà ác, năng lượng bình thường căn bản không thể xóa bỏ nó được. Chỉ có Bát đại tổ phù và một số thiên địa thần vật mới có khả năng đó…
- Hắn cần người xóa bỏ dị ma khí trong người hắn…
Lâm Động biết Tổ Thạch và Thôn Phệ Tổ Phù trong cơ thể đều có khả năng xóa bỏ dị ma khí, nhưng dị ma khí trong cỗ ma thi kia lại không tầm thường, muốn xóa bỏ là rất khó khăn. Vạn nhất dị ma khí xâm nhập cơ thể hắn thì rắc rối to.
Nhưng tình hình lúc này nếu hắn từ chối thì chẳng ai đảm bảo cỗ ma thi này liệu có phát cuồng lên không. Đến lúc đó đối mặt với một cỗ ma thi Tử Huyền Cảnh đại thành mất hết thần trí, chỉ biết tàn sát, Lâm Động e là sẽ càng đau đầu hơn.