Soạt!
Lâm Động ra tay rất nhanh và mạnh, còn Bàng Hạo vì lần ra tay vừa rồi mà nguyên lực trong có thể bị chấn động, phản ứng nhất thời bị chậm lại, chỉ có thể giương mắt lên nhìn Lâm Động mặtđầy sát khí lao tới. Ánh mắt Bàng Hạo ngập tràn sự sự hãi, cuối cùng hắn cũng hiểu Lâm Động hung hãn đến mức nào!
- Tiểu bối, ngươi dám!
Thế nhưng khi chưởng phong đầy sát ý của Lâm Động sắp đập xuống đỉnh đầu Bàng Hạo thì từ trong đoàn người Cửu U Môn bỗng vọng ra một tiếng quát, rồi một thân ảnh xuất hiện bên cạnh Bàng Hạo, điểm ra hai ngón tay.
Nguyên lực hùng hồn ngưng tụ trên hai đầu ngón tay, xung quạn là thứ tử khí với sát thương lực mạnh mẽ.
- Cường giả Tử Huyền Cảnh?
Công thế đó khiến Lâm Động nheo mắt, đặc biệt là thứ tử khí kia khiến sắc mặt hắn tối lại, quả nhiên trong Cửu U Môn có ẩn giáu cường giả Tử Huyền Cảnh!
Sát chiêu bị chặn lại, hàn ý trong mắt Lâm Động càng thêm đậmđặc, hắn không hề tránh né, chưởng phong mạnh mẽ vẫn đánh tới.
Bùm!
Công thế của Lâm Động lập tức nổ Tô Uyển Nghi, một cơn đau nhói truyền tới từ lòng bàn tay, nhưng đôi mắt hắn lại lóe lên sựdữ dằn, bàn chân không chút do dự vẽ nên một đường cong giáng mạnh xuống ngực Bàng Hạo.
Năng lượng cuồng bạo lan tỏa, Lâm Động và Bàng Hạo gần nhưđồng thời bay ngược ra sau, Lâm Động hự một tiếng, còn Bàng Hạo thì kêu lên một tiếng thảm thiết, máu tươi bắn tung tóe.
Một thân ảnh nhỏ bé xuất hiện phía sau Lâm Động, lam quang lan tỏa đỡ lấy hắn/
- Lâm Động ca, huynh không sao chứ?
Mộ Linh San vội hỏi.
- Không sao.
Lâm Động lắc đầu, rồi nhìn về phía trước. Bên cạnh Bàng Hạo lúc này là một lão giả gầy quắt với đôi mắt sâu, mái tóc xám, lão giảđó đang nhìn Lâm Động.
- Con rùa nhà lão có biết xấu hổ không, dám đánh lén!
Mộ Linh San cũng thấy lão giả đó, nộ hỏa tràn lên, chửi không chút khách khí.
Sắc mặt lão giả tối lại nhìn Mộ Linh San một cái rồi quay sang Lâm Động, cười khảy: