Uỳnh uỳnh!
Tiếng sấm rền không ngừng vang lên trong đám mây vô tận, âm thanh đó tựa như thiên địa đang phẫn nộ, vô cùng kinh hãi.
Trong tầng mây chốc chốc lại có lôi quang đánh xuống mặt biển tạo nên những con sóng khổng lồ, mặt biển lan tỏa những tia sét bạc không ngừng phát ra những tiếng xẹt xẹt.
Vô số thân ảnh như thiêu thân lao tới, cẩn thận tránh những tia sét đánh xuống rồi nhanh chóng bay vào sâu trong Hải vực.
Hai người Lâm Động cũng trà trộn vào trong đoàn người. Hắn ngẩng đầu lên nhìn tầng mây dày đặc, trong đó không biết ẩn chứa sức mạnh lôi đình mạnh cỡ nào, theo Lâm Động phán đoán, nếu cứ lao bừa vào trong đó, ngay cả cường giả Tử Huyền Cảnh cũng thành tro bụi!
Nơi này được làm động phủ của cường giả Luân Hồi Cảnh, đúng là có sự huyền ảo của nó.
- Lâm Động ca ca, năng lượng phía trước dường như càng thêm cuồng bạo hơn rồi!
Mộ Linh San nhìn mặt biển lấp lánh ngân quang, nói.
Lâm Động khẽ gật đầu. Càng vào sâu trong Hải vực Thiên Lôi, năng lượng càng trở nên cuồng bạo, nơi này dường như đâu đâu cũng tràn ngập nguy hiểm, không cẩn thận một chút thôi là có thể chôn thây nơi đáy biển.
- Cẩn thận một chút!
Lâm Động ngẩng đầu lên, trên mặt biển phía xa đã có màu bạc, dù xa như vậy nhưng vẫn có thể thấy lượng sét đánh xuống mặt biển ngày một dày đặc hơn.
Vẻ mặt Mộ Linh San có phần ngưng trọng, thân là Hải Yêu Tộc, cô bé khá nhạy cảm với loại năng lượng cuồng bạo này, cô bé biết nếu bị những cột sét kia đánh phải thì kết cục sẽ vô cùng thê thảm.
Hai người thêm cảnh giác, tốc độ cũng nhanh hơn, khoảng hơn mười phút sau, cuối cùng cũng vào tới khu Hải vực có mật độ sấm sét khá dày đặc.
Bùm bùm bùm!
Khi thật sự đã vào đây, Lâm Động mới cảm nhận được sự đáng sợ của bão tố lôi điện trong Hải vực Thiên Phong. Chỉ thấy trong tầng mây trên trời, vô vàn đạo lôi quang điên cuồng đánh xuống, mật độ khiến người ta phải sởn da gà.