Cuối con đường là bốn người vác đao đang đứng, cả bốn người đều mặc áo bào đỏ, trên áo còn có hoa văn huyết đao, phảng phất có một một luồng hơi khí tanh tỏa ra từ người bọn chúng.
Khí tức của cả bốn đều khá cường hãn, đều đã là Sinh Huyền Cảnh Đại thành. Trong đó kẻ đứng đầu là Sinh Huyền Cảnh Đại thành đỉnh phong, thực lực không hề yếu.
Mọi người nhìn bốn nhân ảnh đó rồi bắt đầu bàn tán.
- Là Huyết Đao Tứ Tướng của Huyết Đao Tông, kẻ dẫn đầu kia là Lục Tông đúng không?
- Bị bốn tên đó cướp trước rồi, bọn chúng cũng thật nóng vội!
- Không biết tên Lâm Động kia sẽ đối phó thế nào với bọn chúng, bọn chúng đều là những cường giả có danh tiếng ở Loạn Ma Hải này a!
- Huyết Đao Tứ Tướng sở trường là liên thủ tác chiến, nếu bốn người bọn chúng liên thủ, dù là cường giả Sinh Huyền Cảnh Đại viên mãn cũng khó giải quyết được bọn chúng.
- Lâm Động xui xẻo rồi!
- …
Nghe những lời bàn tán đó, bốn kẻ mặc hồng bào lộ nụ cười nanh độc, tên đứng đầu nghiêng đầu nhìn Lâm Động, hắn có vết sẹo dài kéo ngang mặt nhìn rất hung ác:
- Lâm Động, giao Ngân tháp ra đây! Dù không có nó thì đến khi động phủ được mở ra ngươi vẫn vào đó được, giờ liều mạng không đáng đâu!
- Phù!
Trước ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, Lâm Động bỗng thở ra một hơi, sau đó ngẩng đầu lên, trên gương mặt trẻ tuổi bỗng hiện lên sự hung tàn khiến người ta sợ hãi.
- Cút!
Lời nói đơn giản chẳng có chút tình cảm nào vang ra từ miệng Lâm Động. Tiếng ồn ào xung quanh trở nên yên tĩnh, vô số ánh mắt nhìn Lâm Động với nhiều cảm xúc khác nhau, hiển nhiên bọn họ không thể ngờ vào lúc này mà Lâm Động lại ngang tàng như vậy.
Lẽ nào hắn không biết bốn kẻ này là những tên đã nhuốm máu đầy đao sao?
- Có dũng khí!
Gương mặt nam tử có vết sẹo khẽ giật, sau đó hắn nhếch mép cười.
- Hãy nhớ tên của ta, Huyết Đao Tông Lục Tông, nể tình ngươi đã mang Ngân tháp đến, ta sẽ cho ngươi chết minh bạch!