Vì có cường giả Chuyển Luân Cảnh siêu cấp là Mộ Lam tọa trấn, đường đến Hải vực Thiên Lôi vô cùng thuận lợi. Động chủ của Tà Phong Động Thiên, Vô Hiên cũng không thấy xuất hiện, hiển nhiên lão cũng hiểu có mặt Mộ Lam thì lão căn bản không thể động được vào hai người Lâm Động. Còn Ngân tháp đã mất, cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay mà chấp nhận thôi, ai bảo thực lực Tà Phong Động Thiên không bằng Bất Tử Thánh Kình Tộc cơ chứ?
Đương nhiên tuy rằng thuận lợi nhưng cũng không tránh được một vài phiền phức nho nhỏ, dù sao thì Trấn Hải Huyền Kình mà bọn họ ngồi quá gây chú ý. Loài Hải thú này có giá trị rất cao, nếu bắt được mà đem bán đấu giá thì cũng không thua một món Linh bảo Thuần Nguyên.
Cũng chính vì thế mà mấy người Lâm Động trở thành mục tiêu của một vài nhóm hải tặc. Những nhóm hải tặc này thường xuyên giết người cướp của trên biển, nhóm nào cũng là loại hung tàn, một số nhóm còn khá nổi danh ở Loạn Ma Hải.
Khi nhìn thấy con Trấn Hải Huyền Kình chỉ chở có ba người xuất hiện, đương nhiên bọn chúng lập tức sẽ nổi lòng tham.
Nhưng lần này bọn hải tặc hung tàn đã đá phải tấm thiết bản, tất cả những kẻ vung đao múa kiếm, mặt đầy sát khí xông lên đều bị một con sóng khổng lồ cuốn xuống đáy biển chỉ trong nháy mắt, sau đó không bao giờ nổi lên nữa…
Sau khi rất nhiều nhóm hải tặc đã chôn thây nơi đáy biển, một số nhóm hải tặc dường như cũng hiểu ba người trên con Huyền Kình kia không phải loại dễ đối phó, đặc biệt là khi ba gã cường giả thực lực Sinh Huyền Cảnh Đại thành đỉnh phong của một nhóm hải tặc khá danh tiếng bị một cái phất tay của Mộ Lam khiến chôn thây nơi đáy biển thì sự sợ hãi mới thay thế được lòng tham của đám hải tặc, bọn chúng bắt đầu tháo chạy.
Khi những nhóm hải tặc này chạy trốn mất, một vài thông tin cũng nhanh chóng truyền đi. Những ngày sau đó, Huyền Kình đi đến đâu, đám hải tặc rút lui đến đó. Rõ ràng, với những kẻ đao đã nhuốm không biết bao nhiêu máu tanh như bọn chúng cũng hiểu rằng với những người không thể đắc tội được thì vẫn nên ngoan ngoãn tránh đường là hơn.