Bên ngoài Thiên Thương Thành, một vài thân ảnh bay qua bầu trời ở tầm thấp. Tốc độ của bọn họ không nhanh nhưng lặng lẽ không chút tiếng động, không khí nơi bọn họ bay qua cũng bị chấn động tan đi, vô cùng quỷ mị.
Lộ tuyến của bọn họ đều đi qua những nơi rất hẻo lánh, vì thế dù Thiên Thương Thành vô cùng hỗn loạn thì cũng không ai phát hiện ra những thân ảnh này ra khỏi thành.
Xoẹt!
Những thân ảnh này điểm chân trên không trung, tấm áo choàng đen to rộng bao quanh thân thể bọn họ. Cuồng phong thổi bay một góc áo của một người, gương mặt tuấn dật đó chính là Tạ Diêm của Tà Phong Động Thiên.
- Thiếu Động chủ, hội Lưu Hộ pháp bị vây lại rồi!
Phía sau Tạ Diêm, một người thấp giọng nói.
- Ừm!
Tạ Diêm gật đầu, ánh mắt hắn lấp lánh nhìn về phía sau.
- Bọn chúng dám có ý đồ với Tà Phong Động Thiên ta! Hiện giờ mặc kệ bọn chúng đã, đợi ta rời khỏi Thiên Thương Thành sẽ có người tiếp ứng cho chúng ta, lúc đó sẽ không phải lo lắng nữa!
- Rõ!
Những người phía sau nghe vậy cùng gật đầu nói.
- Ha ha… Tạ Diêm huynh, kế ve sầu thoát xác của huynh cũng không tệ, nhưng dường như hiệu quả không tốt như huynh tưởng!
Thế nhưng khi hắn vừa dứt lời thì trên một ngọn núi phía trước mặt bỗng vang lên một giọng cười. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Bọn Tạ Diêm bỗng dừng lại. Tạ Diêm ngẩng đầu lên, ánh mắt u tối nhìn về thân ảnh bạch y trên đỉnh núi, cười nhạt:
- Châu Càn? Ngươi có thể tìm được ta?
- Ha ha… huynh có diệu kế thì ta cũng có thủ đoạn!
Châu Càn nhìn Tạ Diêm cười nói.
- Ngươi phát giác ra hành tung của ta, nhưng lại một mình đến đây, lẽ nào ngươi tưởng một mình có thể đoạt được vật trong tay ta sao?
Tạ Diêm cười nhạt.
- Đương nhiên không chỉ một mình ta!
Châu Càn cười, sau đó nhìn về phía khu rừng rậm phía Bắc:
- Trần Ảnh huynh, đã đến rồi sao không hiện thân?