Trong một căn phòng rộng rãi, Lâm Động lấy Hải Vương Linh Thảo ra đưa cho Mộ Linh San:
- Cầm lấy đi, dùng nó để giải trừ phong ấn trên người muội!
Mộ Linh San nhận lấy, ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng, cười hi hi nói:
- Cuối cùng cũng tìm được! Hừ! Đợi khi giải trừ được phong ấn, nếu gặp lại bọn Huyết Ma Sa Tộc đó nữa, nhất định phải nhổ hết răng bọn chúng đi!
Lâm Động cười nói:
- Trước lúc đó thì chúng ta còn có việc khác!
- Chúng ta đi cướp Ngân tháp à?
Ánh mắt Mộ Linh San sáng lên, sau đó phấn khích xán lại gần:
- Được thôi! Được thôi! Hắn ta rất đáng ghét, chúng ta cướp đồ cho hắn tức chết!
Lâm Động nhìn cô bé chỉ sợ thiên hạ không loạn này, cảm thấy dở khóc dở cười, xoa đầu cô bé, nói:
- Muội cứ giải trừ phong ấn trước đi! Muốn cướp cũng không phải đơn giản, phải tính kế lâu dài!
- Ừm!
Mộ Linh San gật đầu, cô bé cũng hiểu, nếu không giải trừ phong ấn thì với thực lực hiện tại mà đi cướp đồ cùng với Lâm Động thì chỉ thành gánh nặng mà thôi.
Mộ Linh San vung tay, Sinh Tử Quan Cái hiện ra, cô bé nhảy lên trên, ánh sáng màu lam tỏa ra từ trong cơ thể, Hải Vương Linh Thảo cũng phát ra thứ ánh sáng xanh lục.
Khi Mộ Linh San thúc động nguyên lực trong cơ thể thì nơi cánh tay có huyết quang hiện lên, một đầu Sa Ngư huyết sắc hiện ra, những chiếc răng sắc nhọn cắn chặt lấy cánh tay Mộ Linh San, huyết quang xâm thực hòng ngăn chặn sự vận chuyện nguyên lực trong cơ thể cô bé.
Mộ Linh San cắn môi, thủ ấn biến hóa, Hải Vương Linh Thảo biến thành lục quang chảy vào cơ thể và tấn công đạo huyết quang kia.
Hải Vương Linh Thảo rất có tính khắc chế với phong ấn, những nơi lục quang đi qua, huyết quang không ngừng bị ép phải thoái lui. Đầu Sa Ngư vốn còn giễu võ dương oai giờ đã yếu ớt đi nhiều.
- Quả nhiên có tác dụng!
Lâm Động vui mừng nhìn thấy cảnh đó, xem ra đúng là Hải Vương Linh Thảo có hiệu quả với việc hóa giải phong ấn. Hắn cũng thở phào, dù sao Mộ Linh San hồi phục được thực lực cũng là sự trợ giúp rất lớn sau này.