- Lôi Đình Tổ Phù?
Mọi âm thanh ồn ào dường như đều biến mất trong khoảnh khắc này. Chỉ còn bốn chữ không ngừng vang vọng trong đầu Lâm Động. Mơ hồ như có tiếng sấm sét nổ tung khiến da đầu hắn như tê dại.
Lâm Động nhìn lên ngọn Ngân tháp trong tay Đường Đông Vũ. Hắn chưa bao giờ lại nghĩ có thể tìm được manh mối về tấm Tổ Phù mình tìm kiếm bao năm nay ở đây!
Có thể người khác không cảm nhận ra được thứ năng lượng đặc biệt phát ra từ ngọn Ngân tháp kia, nhưng Lâm Động có Thôn Phệ Tổ Phù nên có một thứ cảm tri như điện giật!
Thứ năng lượng như xuất ra từ cùng một khuôn đó không thể nào bắt chước được!
Lâm Động nhìn trân trân vào ngọn Ngân tháp, mãi một lúc lâu sau làn sóng kinh hãi trong lòng mới giảm dần, tiếng huyên náo ở xung quanh lại lọt vào tai hắn, đồng thời cũng giúp Lâm Động thoát khỏi trạng thái hoảng hốt. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
- Ực!
Lâm Động nuốt một ngụm nước bọt, bàn tay hắn đẫm mồ hôi khẽ lau lên quần, sau đó nói trong đầu:
- Cảm ứng… không nhầm chứ?
- Dù ta cảm ứng sai thì phản ứng của Thôn Phệ Tổ Phù trong người ngươi không sai được đâu!
Nham kiên định đáp.
- Thứ năng lượng trong ngọn tháp đó đúng là thuộc về Lôi Đình Tổ Phù!
Nghe được sự xác nhận của Nham, khóe miệng Lâm Động không kềm được nhướng lên, sau đó hắn thở ra một hơi dài, cuối cùng việc tìm kiếm bao năm nay cũng có manh mối rồi!
- Ta nghĩ tấm Tổ Phù thứ hai mà ngươi biết, rất có thể chính là Lôi Đình Tổ Phù, hơn nữa còn có liên quan đến ngọn tháp nhỏ kia!
Lâm Động khẽ gật đầu, hắn cũng có cảm giác đó. Cả thiên địa này chỉ có tám tấm Tổ Phù, ngoài Thôn Phệ Tổ Phù ra, hắn biết được Hắc Ám Tổ Phù của Điện chủ của Hắc Ám Điện, và Hỏa Diệm Tổ Phù của Ma La ở Loạn Ma Hải…
Mà manh mối hiện giờ có lẽ là tấm Tổ Phù thứ tư, Lôi Đình Tổ Phù rồi.