Trong gian phòng kiểm nghiệm bảo vật, ánh đèn sáng trưng, không khí yên tĩnh ở đây khác hẳn với sự ồn ào ngoài kia.
Lâm Động ngồi xuống trước quầy, đối diện hắn là một nam tử trung niên với nụ cười chuyên nghiệp. Ông ta nhìn Lâm Động, cười nói:
- Khách nhân muốn kiểm định thứ gì?
Lâm Động khẽ gật đầu, cũng không che giấu gì, lấy ra một cái bình ngọc với thứ chất lỏng màu xanh biếc tỏa ra thứ Sinh Khí mang nguồn năng lượng kinh người.
- Đây là…
Ánh mắt nam tử trung niên chăm chăm nhìn thứ chất lỏng kia:
- Là Địa Tâm Sinh Linh Tương?
- Ừm!
Lâm Động gật đầu, nhãn lực của người kiểm định của Thiên Thương Các quả nhiên không tệ, hắn chưa nói mà đã nhận ra!
- Thứ này ta muốn giao cho Thiên Thương Các bán đấu giá!
Nam tử trung niên nghe vậy cũng không cảm thấy bất ngờ, trầm ngâm một chút rồi nói:
- Khách nhân xin hãy đợi một chút, giá trị của Địa Tâm Sinh Linh Tương này, ta phải mời chủ sự đến định giá, được chứ?
Thấy Lâm Động gật đầu, ông ta quay vào trong. Lâm Động ngồi chờ một lúc thì nghe thấy tiếng bước chân nhè nhẹ vọng tới, từ trong căn phòng đóng chặt dường như tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
- Vị khách nhân đây muốn bán đấu giá Địa Tâm Sinh Linh Tương à?
Một giọng nói nhẹ nhàng, êm dịu vang lên, Lâm Động ngẩng đầu lên thì thấy một nữ tử yểu điệu mặc váy đỏ xuất hiện. Trên gương mặt với những đường nét tinh xảo đó là nụ cười nhẹ nhàng khiến chiếc cằm trở nên thon gọn, nhìn qua vô cùng xinh đẹp.
Nữ tử đang nhìn Lâm Động với đôi mắt đen láy của bảo thạch.
Lâm Động khẽ ngây người trước vẻ đẹp của nữ tử đó một lúc rồi mới gật đầu. Liếc về phía sau thấy nam tử trung niên kia đứng với bộ dáng khá cung kính, có thể thấy nữ tử này cũng có thân phận không tầm thường ở Thiên Thương Các.
Hơn nữa Lâm Động cũng cảm nhận được một luồng nguyên lực khá lớn tỏa ra từ trên người nữ tử đó, rõ ràng thực lực của nàng ta cũng không tầm thường.
- Loạn Ma Hải đúng là nơi ngọa hổ tàng long!
Lâm Động khẽ mím môi. Tuổi tác nữ tử này cũng tương đương với Tiểu Minh Vương Tạ Diêm, nhưng thực lực có lẽ cũng không thua kém.