Trên mặt biển, lúc này Lâm Động đang đứng đối diện với mười mấy tên cường giả của Huyết Ma Sa Tộc, ánh mắt cả hai bên đều ngập tràn hàn ý.
Những tên cường giả Huyết Ma Sa Tộc này bình thường vô cùng cường hãn, không biết có bao nhiêu tính mạng đã chết trong tay bọn chúng. Nhưng Lâm Động cũng không phải loại hiền lành gì, trước đây không lâu, hắn đã đánh cho một gã cường giả Bán Bộ Tử Huyền thân tàn ma dại, sự hung tàn từ tận trong cốt tủy đó, so với bọn Huyết Ma Sa Tộc chỉ hơn chứ không kém.
- Tiểu tử, ngươi thật sự muốn trở thành kẻ địch của Huyết Ma Sa Tộc sao? Tin ta đi, đó là việc ngu xuẩn nhất của ngươi đấy!
Sắc mặt Hạ Thống lĩnh tối sầm lại, nhưng lời nói cũng tốt hơn trước một chút, xem ra sau lần giao đấu ngắn ngủi vừa rồi, hắn đã hiểu Lâm Động không dễ giải quyết như hắn nghĩ.
- Ta không muốn đối địch với ai, nhưng cũng không muốn bị kẻ khác chèn ép!
Lâm Động nhìn chăm chăm vào Hạ Thống lĩnh, hàn quang trong mặt cũng giảm bớt một chút:
- Đại danh của quý tộc, ta cũng đã được nghe qua. Ta không muốn biết các ngươi đang chấp hành nhiệm vụ gì, nhưng cũng đừng làm chắn đường của ta, ta cũng có việc gấp! Chúng ta nước sông không phạm nước giếng, mỗi bên nhường một bước, ai làm việc nấy, vậy được chứ?
Hạ Thống lĩnh nheo mắt, đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn Lâm Động một lúc, sau đó sát khí quanh người tan đi khá nhiều, trên gương mặt dần nở nụ cười:
- Vị bằng hữu đây nói cũng phải, vừa rồi bọn ta hơi l* m*ng, xem ra ngươi cũng không phải người bọn ta cần tìm!
Lâm Động nghe vậy thì nở nụ cười thân thiện, chỉ là trong lòng lại thêm vài phần cảnh giác. Hạ Thống lĩnh đổi mặt nhanh như vậy quả là hơi quỷ dị.
- Vậy thì ta có thể đi được rồi chứ?