Lâm Động không đi ngược lại với hướng Mộ Linh San vừa đi nhưng Lâm Động cũng không đi cùng hướng với cô bé. Hắn vẫn chỉ đi theo con đường được đánh dấu trên bản đồ để đến Thiên Thương Vực.
Hắn không cố tình trốn tránh hay chờ đón cái gì, vì thế khi hắn bay trên biển được khoảng một tiếng thì cảm nhận được hướng bên trái truyền tới một luồng năng lượng cuồng bạo, vẻ mặt rõ ràng có sự bất lực.
Trong luồng năng lượng đó mang theo sát khí rất nặng, rõ ràng những kẻ đó có lẽ là tiểu đội của Huyết Ma Sa Tộc mà hắn gặp hôm qua.
Trong đó lại có một đạo khí tức khá quen thuộc, điều này khiến nét mặt Lâm Động thay đổi.
Lâm Động đứng trên không, ánh mắt phức tạp nhìn về phía xa, trên mặt biển phía đó dường như có những trận sóng cuộn trào, thỉnh thoảng có âm thanh động trời, hiển nhiên ở đó đang diễn ra một trận kịch chiến.
- Muốn đến đó xem không? Ta rất có hứng thú với tiểu cô nương đó!
Tiếng của Nham vang lên, Lâm Động nghĩ chắc Nham hứng thú vì không rõ thể chất đặc biệt của Mộ Linh San.
- Ngươi cũng bảo tiểu cô nương đó không đơn giản. Tuy Huyết Ma Sa Tộc rất khó đối phó, nhưng chắc cô bé cũng thoát thân được!
Lâm Động trầm ngâm rồi lắc đầu. Huyết Ma Sa Tộc không dễ gây vào, bọn chúng còn phiền phức hơn Tà Cốt lão nhân, mà Lâm Động lại không muốn dính vào những rắc rối đó. Dù sao hắn và Mộ Linh San cũng chỉ gặp mặt một lần.
Uỳnh uỳnh!
Lâm Động vừa dứt lời thì từ phía xa tỏa ra một luồng năng lượng cuồng bạo, ngọn sóng cao hàng trăm trượng cuộn lên rồi đổ ập xuống.
Lâm Động nhìn về hướng đó, môi mím lại, cuối cùng ánh mắt hiện vẻ bất lực:
- Đi xem sao! Nếu cần thì ra tay giúp cô bế!
Lâm Động cũng không biết tại sao hắn lại chọn cách giúp đỡ, có thể vì hắn không muốn nhìn thấy một tiểu cô nương đáng yêu thế lại chết trong tay Huyết Ma Sa Tộc, hoặc có thể vì một loại cảm ứng kỳ lạ mà ngay cả hắn cũng không thể nói rõ được.
Thứ cảm ứng này tuy vô cùng mơ hồ nhưng quả thật Lâm Động cảm nhận được, thứ đó dường như được bắt nguồn từ Thôn Phệ Tổ Phù trong cơ thể hắn!