Trời dần về tối, vầng trăng treo trên bầu trời, ánh sáng lành lạnh chiếu xuống khiến mặt biển lấp lánh tựa bề mặt vảy cá, vô cùng đẹp đẽ.
Trên một hòn đảo nhỏ ở nơi nào đó trong Hải vực, một đống lửa đang bập bùng cháy, Lâm Động ngồi đả tọa bên cạnh, trên ngọn lửa là cành cây xuyên qua những con cá nướng, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.
- Những kẻ sáng nay có lẽ là tiểu đội tinh nhuệ của Huyết Ma Sa Tộc… không biết bọn chúng đang tìm cái gì ở đây?
Lâm Động nhắm hờ mắt, nhớ lại việc sáng nay. Danh tiếng của Huyết Ma Sa Tộc ở Loạn Ma Hải không tốt chút nào. Không ít người nghe về sự hiếu sát của bọn chúng mà lạnh gáy, rất nhiều vụ tàn sát ở Loạn Ma Hải mấy năm nay đều có liên quan đến Huyết Ma Sa Tộc.
- Thôi, mặc kệ bọn chúng tìm gì, chẳng liên quan đến ta!
Lâm Động lắc đầu, giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng đến Thiên Thương Vực. Bọn Huyết Ma Sa Tộc không dễ gây đến, hắn cũng chẳng muốn gây sự, cũng không có hứng thú với mục đích của bọn chúng đến đây.
Nghĩ thế, Lâm Động liền lấy cá ra khỏi lửa định ăn, nhưng bỗng có tiếng nuốt nước bọt phát ra từ cách đó không xa.
- Ai?
Lâm Động hơi giật mình, ngẩng đầu lên cảnh giác, sau đó hắn hơi khựng người vì nhìn thấy trên ngọn cây cách đó không xa có một nữ đồng mặc thanh y, đôi mắt to đen láy đang nhìn chăm chăm vào con cá nướng trên tay hắn.
Nữ đồng này có vẻ còn rất nhỏ, nhưng rất đáng yêu, ngũ quan tinh xảo như búp bê sứ vậy, trên đầu buộc hai bím tóc tinh nghịch.
Những tiểu nữ hài thế này, nếu nữ nhân nhìn thấy thì chắc chắn sẽ không kềm được mà ôm vào lòng. Nhưng Lâm Động thì đương nhiên không nghĩ vậy, ngược lại ánh mắt đầy cảnh giác, tiểu nữ hài này xuất hiện quá bất ngờ, đến hắn cũng không biết làm thế nào mà cô bé lại đến gần hắn được như vậy.
Lâm Động và nữ đồng thanh y nhìn nhau, cô bé nhìn hắn rồi không kềm được nhìn sang con cá nướng, miệng lại nuốt một ngụm nước bọt.