Phía trước Hồng Hoang Tháp có một vài người đang đứng, ánh mắt bọn họ đều nhìn về cánh cửa của ngọn tháp khổng lồ kia, đã một tháng sau khi Lâm Động vào đó rồi!
Trong một tháng này, Lâm Động không có bất cứ dấu hiệu nào sắp ra cả, điều này khiến mấy người Cổ Thạc rất kinh ngạc. Tuy bọn họ biết Hồng Hoang Khí trong đó có tác dụng thần kỳ tôi luyện nhục thể, nhưng nó cũng rất nặng nề, muốn ở trong đó một tháng không phải chuyện đơn giản.
- Không xảy ra chuyện gì chứ?
Cổ Mộng Kỳ lo lắng nói.
- Chắc không đâu, thực lực của Lâm Động hơn người, hơn nữa cũng cẩn thận, nếu hắn thấy mình không kiên trì được, chắc chắn sẽ chủ động rút lui. Có lẽ giờ hắn vẫn chưa muốn ra!
Cổ Thạc trầm ngâm nói.
- Hà hà, với thực lực của hắn, có thể ở trong Hồng Hoang Tháp một tháng trời, quả thật rất hiếm có. Dù là Thân Đồ Tuyệt cũng chỉ hai mươi ngày là chịu hết nổi!
- Hắn đúng là quái thai!
Khóe miệng Cổ Mộng Kỳ khẽ nhướng lên, một động tác nhỏ đó cũng khiến gương mặt nàng trở nên vô cùng quyến rũ.
- Đúng là quái thai thật! Nếu cho hắn thời gian để trưởng thành, chắc chắn hắn sẽ có vị trí không tệ ở Loạn Ma Hải này!
Cổ Thạc gật gù, sau đó tiếc nuối nói:
- Đáng tiếc là không thể cống hiến cho Cổ gia!
- Có lẽ Cổ gia chúng ta quá nhỏ bé đối với hắn!
Cổ Mộng Kỳ khẽ nói.
- Nói ra có lẽ nhãn quang của tiểu tử này quá cao, ngay cả Đại tiểu thư Cổ gia chúng ta ra mặt mà cũng không giữ được hắn… Lẽ nào hắn không biết người thích Đại tiểu thư có thể xếp từ đầu này sang đầu kia của đảo sao?
Cổ Thạc cười nói.
Cổ Mộng Kỳ bị trêu, bất giác mặt đỏ ửng, sau đó làm ra vẻ bất lực, nói:
- Người ta không thích thì ta cũng chẳng có cách nào…
Cổ Thạc nghe vậy bật cười lớn, định nói gì đó nhưng tâm thần bỗng nhiên rung động, lập tức nhìn về phía cửa tháp.
- Hình như hắn sắp ra rồi!
Cổ Mộng Kỳ cũng lập tức nhìn sang.
Ầm ầm!
Đúng lúc đó, cánh cửa đá nặng nề cuối cùng cũng phát ra âm thanh trầm thấp, một luồng Hồng Hoang Khí lan tỏa ra, sau đó một thân ảnh gầy gò chầm chậm bước ra từ bóng tối mập mờ rồi xuất hiện trước ánh nắng chói lòa.