- Đường này, không thông!
Khi câu nói đầy khí tức hung sát đó vọng ra từ miệng Thân Đồ Tuyệt, tất cả mọi người đều có thể cảm thấy không khí ở quảng trường như đông cứng lại.
Hai thân ảnh đều ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau đều ánh lên hàng quang.
- Nếu không thông thì…
Lâm Động khẽ nắm chặt tay lại, nhìn chằm chằm Thân Đồ Tuyệt rồi khẽ nói:
- Thì đả thông là được!
Vừa dứt lời, trong đôi mắt đen sâu thẳm của Lâm Động lập tức hiện thanh quang. Đột nhiên hắn bước chân ra, nguyên lực trong cơ thể bùng phát toàn bộ ra ngoài, y phục bay phần phật, thanh quang tràn ra dưới lớp da.
- Ha ha, đả thông? Người ta thường nói Thân Đồ Tuyệt ta ngông cuồng, nhưng hôm nay xem ra còn có người hung hăng hơn cả ta!
Thân Đồ Tuyệt cười lớn, sát khí trên gương mặt càng thêm đậm đặc, hai bàn tay hắn dần thò ra khỏi tay áo.
- Hửm?
Lâm Động nheo mắt lại, ngón tay của Thân Đồ Tuyệt dài hơn người thường rất nhiều, nhìn từ xa giống như mười lưỡi dao găm, trên đó còn có lóe lên ánh sáng xám nhìn vô cùng sắc lạnh.
- Nhưng ta lại thích sự hung hăng đó của ngươi! Có điều, chỉ sợ ngươi không trả giá nổi thôi!
Thân Đồ Tuyệt nhếch mép, lộ ra hàm răng trắng lạnh lẽo, sau đó thân thể ngả ra lao về phía trước như mãnh hổ vồ mồi.
Xoẹt!
Thân thể Thân Đồ Tuyệt tựa như tia sét, chớp mắt một cái đã hiện ra vô số tàn ảnh, thân hình hắn biến thành một tia sáng đem theo sát khí hung hăng lao thẳng về phía Lâm Động.
- Nhanh thật!
Lâm Động nheo mắt nhìn tia sáng ngày một gần hơn. Thân Đồ Tuyệt vừa hành động đã thể hiện thực lực hơn hẳn bọn Ngụy Chân, tốc độ này, ngay cả Lâm Động cũng chỉ có thể dùng tinh thần lực để cảm ứng hắn!
Lâm Động bước chếch sang một bên, thân thể cũng cong đi.