Ánh mắt Cổ Thạc lộ ra tinh quang nhìn bộ dáng Lâm Động cầm lấy tấm lệnh bài như không có chuyện gì, gương mặt cũng không có động tĩnh gì lớn, nhưng trong lòng lại chấn động không nhỏ.
Cổ Thạc là cường giả Sinh Huyền Cảnh đại viên mãn, khoảng cách với Lâm Động không biết xa đến mức nào, áp lực như vậy, nếu là người khác như mấy người Cổ Mộng Kỳ cũng khó lòng chịu đựng nổi. Vậy mà Lâm Động lại gần như chẳng bận tâm đến áp lực ấy!
Bản lĩnh này không phải ai cũng có!
- Hắn ta…
Tinh quang trong mắt Cổ Thạc dần tan đi, nhìn chăm chăm vào Lâm Động. Chẳng trách mà hắn dám nói chắc chắn năm phần có thể giành được chức Quán quân từ tay Thân Đồ Tuyệt!
Cổ Vân Thiên ở bên cạnh cũng nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt kỳ dị. Hắn biết rõ nguyên lực của Cổ Thạc mạnh đến mức nào, cho dù là hắn ở trạng thái tốt nhất cũng không thể ung dung được như Lâm Động hiện tại!
- Tiểu Yên, xem ra lần này quả thật muội đã tìm được một viện trợ rất tốt!
Cổ Vân Thiên nghiêng đầu nhìn Cổ Yên và Cổ Mộng Kỳ ở bên cạnh, khẽ nói.
- Đúng là hắn rất mạnh!
Cổ Mộng Kỳ cũng gật đầu, nhìn Lâm Động với ánh mắt hiếu kỳ. Thật không thể đoán được nếu hắn ta bộc phát thực lực triệt để thì sẽ có lực chiến đấu mạnh đến thế nào?
Trên gương mặt lạnh lùng của Cổ Yên cũng hiện lên nụ cười, nàng nhìn Lâm Động với ánh mắt phức tạp. Có ai ngờ được một người ban đầu nàng cho là phế nhân, hiện giờ đã trở thành cứu tinh của Cổ gia!
- Ha ha, Lâm Động tiểu bằng hữu, Võ hội lần này, Cổ gia phải nhờ cậy nhiều vào ngươi rồi!
Cổ Thạc nở nụ cười ôn hòa.
- Còn điều kiện của ta?…
Lâm Động cười cười.
- Nếu Cổ gia ta giành được Quán quân Võ hội thì ngươi sẽ có một suất vào Hồng Hoang Tháp!
Cổ Thạc trầm giọng nói.
- Đa tạ!
Lâm Động thở phào, kết quả thế này là tốt nhất.
- Ngày mai Võ hội sẽ bắt đầu, hôm nay Lâm Động tiểu bằng hữu hãy nghỉ ngơi cho khỏe!
Cổ Thạc cười, nói.
Lâm Động khẽ gật, ôm quyền với mọi người rồi quay người đi. Vào khoảnh khắc hắn quay người, không ai nhận ra bên dưới làn da hắn có vô số những tia hắc quang dần dần tan đi.