Xung quanh hồ nước, một số đệ tử của Cổ gia tập trung lại, trong lúc nói chuyện không ngừng nhìn về phía mặt hồ.
Trên bờ, Cổ Yên hơi nhíu mày nhìn mặt hồ tĩnh lặng, Lâm Động đã ở dưới đó nửa tháng nữa mà chẳng có chút động tĩnh gì!
- Cổ Yên tỷ, đã nửa tháng rồi…!
Phía sau lưng Cổ Yên, Cổ Anh chau mày, biến cố lúc này hiển nhiên đã nằm ngoài dự liệu của bọn họ. Nếu là bình thường, chắc chắn bọn họ có thời gian để đợi, nhưng hiện giờ chỉ còn nửa tháng nữa là tới Võ hội Ngũ gia rồi! Nếu cứ đợi tiếp e là bọn họ sẽ không kịp mất!
- Để ta xuống xem sao?
Cổ Yên trầm ngâm một chút, cuối cùng nghiến răng nói. Nàng cũng hiểu thời gian lúc này cấp bách thế nào, nhưng nàng cũng không muốn từ bỏ một đối tượng viện trợ hiếm có như Lâm Động. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Cổ Anh nghe vậy cũng gật đầu.
Xoẹt!
Trước nay Cổ Yên vẫn luôn hành sự rất dứt khoát, đã quyết định thì nàng lập tức động thân bay tới. Nhưng khi sắp chui xuống hồ thì bỗng cặp mắt nheo lại, rồi vội vàng lùi về phía sau.
Bùm!
Cổ Yên vừa lùi lại thì mặt hồ bỗng bắn lên một cột nước khổng lồ, nước đổ xuống ào ào tựa như màn mưa. Một thân ảnh bay ra trước ánh mắt phấn khích của Cổ Yên rồi đáp xuống bên cạnh bờ hồ.
- Lâm Động đại ca!
Cổ Nhã thấy thân ảnh quen thuộc đó, vội vã tiến lại.
Cổ Yên cũng đáp xuống, ánh mắt nhìn thân ảnh kia có kinh ngạc, không khỏi kêu lên:
- Ngươi… ngươi cũng đột phá Sinh Huyền Cảnh rồi?
Cổ Yên vừa dứt lời thì đám đệ tử Cổ gia ở xung quanh đều kêu lên ngạc nhiên, ai ai cũng nhìn Lâm Động với ánh mắt không thể tin nổi. Bọn họ biết trước khi Lâm Động xuống hồ chỉ là Cửu Nguyên Niết Bàn, dù hắn có Sinh Sinh Huyền Linh Quả đi nữa cũng không thể nào lại đột phá được Sinh Huyền Cảnh chứ?
- May mắn thôi!
Lâm Động cười, cũng không giải thích gì nhiều.
Cổ Yên nghe thấy thế cũng chỉ nhìn Lâm Động lâu một chút. Nàng đoán thực lực hắn tăng mạnh như vậy có lẽ vì đã gặp được cơ ngộ gì dưới hồ. Xem ra bọn họ đã bị Sinh Sinh Huyền Linh Quả che mờ mắt, bỏ qua mất những thứ bảo bối khá quý giá hơn rồi.