Xoẹt!
Thạch phù thần bí đột nhiên biến thành một đạo bạch quang dịu nhẹ xé tan bóng tối bay thẳng tới cỗ quan tài phía trên mặt hồ!
Sự việc xảy ra quá đột ngột, thậm chí Lâm Động còn chưa kịp phản ứng gì. Vì hắn không thể ngờ Thạch phù trước nay vẫn tĩnh lặng nằm trong cơ thể hắn lại đột nhiên có dị động vào lúc này.
Khi sực tỉnh, hắn lập tức dùng tâm thần định kéo Thạch phù trở về. Nhưng lúc này hắn không thể khống chế được Thạch phù nữa, vì thế hắn chỉ có thể mặt mày tái nhợt nhìn Thạch phù xuất hiện bên trên cỗ quan tài đá. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Mồ hôi lạnh nhỏ ra từ trán Lâm Động, nhưng hắn không dám động đậy gì cả. Lúc này hắn không biết nam tử tóc đỏ kia có thân phận như thế nào, hắn cũng không biết người đó còn sống hay đã chết, nếu đánh thức người đó, ai dám đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra?
Dù không đánh thức người đó, vạn nhất Thạch phù lại khiến trận pháp biến đổi, từ đó khiến thứ đang bị trấn áp bên dưới thoát ra ngoài thì hậu quả không thể lường hết được!
Do vậy nói thế nào thì chuyện này cũng không hề tốt!
Nhưng dù có lo lắng đến thế nào thì hắn cũng chẳng biết phải làm gì. Hắn biết rõ lai lịch của Thạch phù, vì thế đương nhiên không thể để nó lại mà bỏ chạy được!
Ầm ầm!
Trước ánh mắt căng thẳng của Lâm Động, trên Thạch phù bỗng tỏa ra một luồng bạch quang, lan tỏa ra, bao phủ lấy nam tử tóc đỏ trong cỗ quan tài.
Lâm Động thấy thế, đầu óc như muốn nổ tung, trong lòng không khỏi hét lên, rốt cuộc Thạch phù muốn làm gì, lẽ nào nó định đánh thức nam tử thần bí kia dậy thật sao?
Lâm Động nhìn chăm chăm vào nam tử đó, nguyên lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển.
Bạch quang phát ra từ Thạch phù bao quanh nam tử đó, nhưng người đó không hề tỉnh dậy như Lâm Động tưởng tượng, trận pháp khổng lồ bên dưới cũng không có bất cứ dị động gì, lúc này Lâm Động mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó đột nhiên hắn nhìn thấy một đạo hồng quang bắn lên từ trong cơ thể của nam tử tóc đỏ, cuối cùng dừng lại bên cạnh Thạch phù.