Gã thanh niên gầy gò đứng trên không trung, hai cánh tay buông thõng, trên gương mặt là nụ cười dường như rất ôn hòa, nhưng trước nụ cười đó, tất cả những người đứng xung quanh hồ nước đều không dám có bất cứ động tĩnh gì.
Ngụy Tùng nhìn Lâm Động, nụ cười trào phúng đông cứng trên gương mặt trở nên vô cùng khó coi. Hắn nuốt một ngụm nước bọt, trong cổ họng phát ra âm thanh cổ quái, nhất thời khóe miệng giật giật, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh.
- Từ huynh đâu?
Giọng Ngụy Tùng có phần khàn đặc.
- Bị ta giải quyết rồi!
Lâm Động nhìn Ngụy Tùng rồi cười, nói với vẻ không để tâm.
Không khí vốn có phần yên tĩnh bỗng chốc đông cứng vì câu nói của Lâm Động. Không ít người đều thầm hít vào một hơi khí lạnh. Sắc mặt bọn Mạc Trảm, Hàn Đào cũng ngưng trọng, thầm thấy may mắn vì không bị lòng tham khiến đầu óc lú lẫn. Ai có thể ngờ nổi một kẻ nhìn có vẻ vô hại kia lại lợi hại đến mức đó!
Đó là một Tiên Phù sư và một Yêu thú Sinh Huyền Cảnh Tiểu thành a! Vậy mà hắn lại giải quyết được hai người đó với thực lực Cửu Nguyên Niết Bàn!
Ánh mắt Ngụy Tùng lúc này có phần sửng sốt, mãi lúc sau mới bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn Lâm Động đã có thêm sự sợ sệt. Đám người Ngụy gia phía sau hắn cũng không còn hung hăng như trước nữa.
Đương nhiên không chỉ có bọn chúng cảm thấy chấn động, ngay cả mấy người Cổ Yên, vẻ mặt cũng đầy vẻ không thể tin nổi. Hiển nhiên bọn họ chưa thể tin nổi sự thật rằng Lâm Động đã giải quyết được một Tiên Phù sư!
- Ngươi… ngươi có biết Từ huynh là ai không? Sư phụ của hắn là Tà Cốt lão nhân, Cung phụng của Tà Phong Động Thiên. Ngươi dám hạ sát thủ với hắn?
Đến khi tỉnh thần lại, Ngụy Tùng gầm lên.
- Tà Cốt lão nhân?
Nghe vậy, ánh mắt mấy người Cổ Yên đều biến đổi, hiển nhiên bọn họ đã nghe thấy cái tên này.
Nhưng Lâm Động chẳng có chút dao động nào, ngay cả mấy trăm đệ tử Nguyên Môn hắn còn dám tiêu diệt, huống hồ gì là một gã đệ tử của Cung phụng. Lẽ nào Tà Cốt lão nhân hung hãn hơn cả Tam đại Chưởng môn của Nguyên Môn sao?